"Lượng chân nguyên một thành một có thể dùng hai lần nguyệt nhận, hoặc chống lại hai lần đánh lén của Thạch Hầu Vương. Chỉ dựa vào Nguyệt Mang cổ hay Bạch Ngọc cổ là không được. Cơ hội duy nhất chính là khi thạch hầu vương công kích, nắm bắt thời cơ, phát ra nguyệt nhận tiêu diệt nó!" Phương Nguyên tư duy như điện chớp, nghĩ ra chiến thuật tốt nhất cho thời điểm này.
Khả năng phòng ngự của khỉ đá không có gì đặc biệt. Nếu Thạch Hầu Vương lựa chọn loại phương pháp tấn công kiểu đánh lén này thì ở một mặt nào đó, nó cũng để lộ nhược điểm phòng ngự kém cỏi của mình.
Một nguyệt nhận có thể phút chốc giết được năm, sáu con Ngọc Nhãn Thạch Hầu. Mặc dù không thể tiêu diệt Thạch Hầu Vương thì cũng có thể làm nó trọng thương.
Nhưng đừng nghĩ rằng dễ quá rồi, làm được điều này cũng rất khó khăn. Cho dù là một tổ cổ sư đến đây mà không có cổ trùng dò xét và phá bỏ tàng hình thì cũng phải nuốt hận tại trận.
"Con khỉ gian xảo này, công kích liên tục là muốn chờ chân nguyên của ta tiêu hao hết sao? Được thôi, cứ tin tưởng Xuân Thu Thiền lần này, đánh cược một phen!" Phương Nguyên quyết định trong nháy mắt, đôi mắt lóe lên một vệt ánh sáng lạnh lùng.
Hắn đứng tại chỗ, hai tay buông xuống, cầm lấy cổ áo. Cùng lúc đó, hắn dần dần khép tầm mắt, chỉ để lại một khe hở, càng đáng sợ hơn là hắn còn loại bỏ luôn phòng ngự của Bạch Ngọc cổ.
Chân nguyên trong không khiếu lập tức ngừng tiêu hao, nhưng đồng thời, toàn thân hắn cũng không còn ánh sáng bạch ngọc bảo vệ.
Trong rừng đá không ngừng truyền đến tiếng những con khỉ gào lớn và hét thảm thiết, thế nhưng Phương Nguyên lại cảm thấy những tiếng động này cách bản thân hắn càng ngày càng xa xôi.
Sự tĩnh lặng bao trùm lên tinh thần hắn.
Hắn tĩnh tâm chờ đợi công kích của Thạch Hầu Vương.
Đột nhiên, Xuân Thu Thiền trong không khiếu lại chấn động.
Khẹt!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


