Cũng giống như Phương Nguyên và Phương Chính, Cổ Nguyệt Thanh Thư cũng là cô nhi.
Từ khi còn nhỏ, cha mẹ hắn đều đã hi sinh trong lang triều.
Đáng tiếc, trong lang triều vào một năm sau, cổng phía bắc thất thủ. Hắn vì để chặn lại lỗ hổng này, bảo vệ tộc nhân mà dũng cảm đứng ra. Cuối cùng, hắn dùng tu vi nhị chuyển cưỡng ép thúc giục cổ trùng tam chuyển, một người gác cổng vạn người được cứu, hắn thành công giữ được sơn trại.
Thế nhưng bản thân hắn cũng vì vậy mà không khiếu thương tổn, cuối cùng hoá thành một gốc thụ nhân* mà chết.
(*) Thụ nhân: người cây, cụ thể ra sao, vài (chục) chương nữa sẽ biết.
Do đó mà Cổ Nguyệt Thanh Thư để lại một ấn tượng khá sâu sắc đối với Phương Nguyên.
...
Cổ Nguyệt Thanh Thư thấy Phương Nguyên thở dài dĩ nhiên là không nghĩ Phương Nguyên đang hồi tưởng lại cái chết của mình, hắn còn tưởng rằng Phương Nguyên cũng đang rầu rĩ vì Tửu Trùng.
Hắn mỉm cười nói: "Ta nghĩ Phương Nguyên cậu cũng đã biết rõ cực hạn của Tửu Trùng. Không sai, Tửu Trùng chỉ là cổ trùng nhất chuyển, chỉ có thể tinh luyện chân nguyên thanh đồng nhất chuyển. Mà cậu đã là cổ sư nhị chuyển, Tửu Trùng không có cách nào tinh luyện được chân nguyên xích thiết cả. Tuy rằng bây giờ cậu có tửu quán, có thể dễ dàng nuôi được Tửu Trùng, nhưng với những thứ không hữu dụng với mình, nuôi không công làm gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


