Phương Nguyên đến Nội vụ đường, nộp rượu mật ong Hoàng Kim lên.
Nam cổ sư trung niên phụ trách tiếp đãi vô cùng sửng sốt, cầm bút hỏi: "Vậy là cậu đã hoàn thành nhiệm vụ gia sản rồi?"
"Ông nói thử xem?" Phương Nguyên hỏi ngược lại.
Nam cổ sư trung niên lập tức nhíu mày. Nhiệm vụ này chính là do ông ta cố ý lựa chọn, chuyên để làm khó Phương Nguyên, không ngờ Phương Nguyên lại hoàn thành nhanh như vậy!
Ông ta nhìn Phương Nguyên, ánh mắt dữ dội, nghiêm túc nói: "Chàng trai trẻ, ta hỏi ngươi cái gì, ngươi đáp lại cái đó. Nếu mà ngươi không nói rõ, vậy thì sẽ liên luỵ đến đánh giá của ngươi. Ta hỏi ngươi, nhiệm vụ này là ngươi tự một mình hoàn thành sao? Ngươi phải nói thật, chúng ta sẽ điều tra."
"Đương nhiên là tự một mình hoàn thành."
"Được, ngươi nhớ cho kĩ." Nam cổ sư trung niên vừa ghi chép vừa cười lạnh trong lòng: "Chỉ bằng vào một tên người mới như hắn làm sao có thể một thân một mình hoàn thành được nhiệm vụ như vậy? Nói láo như này gia tộc ắt sẽ cho người điều tra. Đến lúc đó thì phiền phức càng lớn."
Nam cổ sư trung niên lập tức ngẩn người tại chỗ, tâm tình phức tạp khó mà nói bằng lời. Một lúc lâu sau, ông ta mới cười gượng hai tiếng, tiếp tục miệt mài ghi chép biên bản.
Phương Nguyên dùng ánh mắt trầm tĩnh chăm chú nhìn người này, hắn biết rõ nhiệm vụ gia sản khó nhằn này hiển nhiên là "công lao" của nam cổ sư này. Đáng tiếc, mình đã hoàn thành nhiệm vụ này, cho dù là gia tộc sinh nghi mà đi kiểm chứng, Phương Nguyên cũng đã có sắp xếp tương ứng. Người này dù muốn ngăn cản nữa cũng không được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)