Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Mười phút sau.
Ánh đèn trong phòng được điều chỉnh đến mức nhỏ nhất để không làm hại mắt đứa nhỏ, cửa sổ cũng đóng chặt, không cho chút gió nào lọt vào, dùng rèm cửa dày cản lại, không khí yên tĩnh đến ngột ngạt.
Khương Từ cúi đầu dựa vào gối đầu giường, trên người mặc bộ đồ ngủ cài cúc, vải mềm mỏng, thuận tiện cho con bú.
Còn anh chàng nhỏ bé uống sữa một cách sung sướng, cái miệng nhỏ nhắn còn phun bong bóng làm phần ngực áo ngủ trên người cô ẩm ướt, vòng cung quyến rũ như ẩn như hiện dưới lớp vải.
Có thể tưởng tượng anh đang tức giận ngồi nhìn, chờ sau khi con ăn no, liền duỗi tay ra bế.
Hai ngày nay ở bệnh viện cũng vậy, Khương Từ không bế con nhiều, hầu như đều là anh bế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


