Trong mắt Kiều Doãn Yên cô và Phó Thời Lễ môn đăng hộ đối, giá trị con người cũng phù hợp.
Nếu cô không chờ, cũng không đến lượt Khương Từ bước vào Phó gia.
Tối nay từ cửa Phó gia đi ra, Kiều Doãn Yên nhìn thấy Khương Từ ôm bụng to đứng cạnh Phó Thời Lễ, tâm tình có chút bực bội, cũng không lái xe về nhà, mà gọi một người bạn thân thiết tìm một phòng bao riêng uống rượu.
Sau khi lấy rượu, người phục vụ đóng cửa phòng lại.
Ở đây không có người khác, Trác Dao và Kiều Doãn Yên đã quen nhau tám chín năm, rất dễ dàng có thể biết được tâm tư cô lúc này, ngón tay với móng tay tinh xảo cầm chén rượu lắc nhẹ, uống một ngụm rượu, chậm rãi nói: “Vị hôn phu trước kia của cậu, vốn dĩ được Phó gia dốc lòng bồi dưỡng, địa vị ở Phó gia khẳng định không tầm thường.
Doãn Yên, lúc trước khi cậu chọn em trai anh ta, mình ở nước ngoài đã nói với cậu chắc chắn một ngày nào đó trong lòng cậu sẽ không thoải mái.”
Kiều Doãn Yên uống một ngụm rượu, không có tâm tư thưởng thức hương vị trong đó.
Ngực cô lúc này rất khó chịu, cô liếc mắt nhìn bạn mình nói: “Hôn ước của mình và Phó Thời Lễ do hai gia đình lập ra, thái độ anh ấy vẫn luôn không rõ, Dao Dao, chẳng lẽ cậu muốn mình vứt bỏ tôn nghiêm quỳ gối dưới chân quần anh ấy cầu xin anh ấy lấy mình?”
Kiều Doãn Yên tự nhận bản thân xuất thân hào môn, sự cao quý trong xương cốt không ai bằng.
Làm sao lại có thể chủ động bức hôn?
Cô ở tước mặt bạn tốt nhiều năm cũng không giả vờ bất cứ điều gì, thẳng thắn nói: “Dù mình thích Phó Thời Lễ nhưng Kiều Doãn Yên mình không phải chỉ có một hai người đàn ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)