Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Sau quá trình quay phim của đoàn.
Khi Khương Từ trở lại thành phố S, đã là mùa xuân.
Tại nhà ga sân bay, có một giọng nữ nhẹ nhàng phát ra từ bộ đàm, bốn phía đều là hành khách đi ngang qua.
Nam chính số 1 của đoàn phim giữa đường đã tách đoàn đến nơi khác, các diễn viên trẻ khác cũng không thông báo cho người hâm mộ đến, ở cửa ra, người đến đón rất ít.
Triển Tín Giai đi xe đến, hỏi cô: “Cần đưa cậu một đoạn không?” Khương Từ cười lắc đầu: “Hẳn tí nữa sẽ đến thôi.”
“Chồng cậu tới đón?”
“Không.” Khương Từ nói: “Anh ấy vẫn đang ở nước ngoài công tác.” Phó Thời Lễ bận rộn hơn cô, Tết Âm Lịch chỉ ở lại thành phố S một đêm sau đó lại đi xã giao ở cục, ngày hôm sau liền xuất ngoại, đi công tác một
thời gian rất dài.
Bây giờ trên tay đang có dự án đầu tư, xong sẽ bồi cô sinh con.
Khương Từ có hai vệ sĩ với trợ lý che chở, cô bảo Triển Tín Giai đi về trước, không cần ở lại đợi cô.
Đường Hàm Hàm bên cạnh bị cảm lạnh, đi trên đường xóc nảy không nhẹ, mơ mơ màng màng tựa lưng vào ghế ngồi ngủ một lúc.
Sau khi tỉnh lại, đôi mắt xinh đẹp híp lại, vừa lúc nghe thấy Triển Tín Giai đang nói chuyện: “Tôi vừa mới đến tiệm thuốc mua thuốc hạ sốt, lát nữa cậu cho cô ấy uống hai viên.”
“Yên tâm.” Giọng nói nhẹ nhàng của Khương Từ cũng truyền đến.
Trước khi ngủ Đường Hàm Hàm mới uống hai viên thuốc, trong túi vẫn còn hai hộp thuốc và miếng dán hạ sốt, căn bản không cần mua mới.
Cô chính mắt thấy Triển Tín Giai duỗi tay đưa thuốc cho chị dâu, sau đó một tay kéo vali, cứ như vậy rời đi.
Khương Từ quay đầu lại, nhìn thấy cô gái nhỏ đã tỉnh, vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng Triển Tín Giai, đưa tay ra quơ quơ: “Em choáng sao?”
Đường Hàm Hàm hoàn hồn, nhăn mũi: “Chị dâu, Triển Tín Giai vì sao lại không đưa thuốc cho em?”
Khương Từ ngồi xuống nói: “Không phải em đang ngủ sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)