Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
‘Anh chỉ cọ cọ, không đi vào’
Những lời này của Phó Thời Lễ trăm phần trăm dùng để gạt người.
Đã nếm qua mùi phụ nữ chẳng khác nào giống đàn ông nghiện thuốc lá, không bỏ được.
Trong phòng ngủ đầy đủ tiện nghi, cảm giác ánh đèn không sáng lắm.
Cơ thể Khương Từ chìm vào đệm chăn mềm mại, cảm thấy chỗ nào cũng nóng bỏng.
Làn da trắng nõn như có như không tầng mồ hôi mỏng, thở hổn hển, theo bản năng nhịn không được muốn đẩy người đàn ông đang áp chế cô ra.
Phó Thời Lễ xoa mái tóc thơm thoang thoảng của cô, nhanh chóng phản ứng lại.
Trong đầu anh có ý đồ xấu xa, nhưng lại muốn khoác lớp áo quân tử giả nhân giả nghĩa, từng bước từng bước dụ dỗ cô gái trong lồng ngực, phả hơi nóng vào lỗ tai nhỏ của cô: “Đầu ngón tay của em chạm vào thắt lưng của anh? Thứ bên trong hơi chật, giúp anh cởi ra, được không?”
Khương Từ nghe xong mặt đỏ tim đập không ngừng, đầu óc đều là câu nói kia của anh.
Anh dùng đôi tay thon dài nắm chặt cổ tay mảnh mai của cô, sờ soạng lớp vải áo sơ mi đắt tiền, sau đó đi xuống, dọa Khương Từ ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của người đàn ông, nhẹ nhàng nói: “Không cần.”
Bàn tay to lớn của người đàn ông còn thả lỏng cổ tay cô ra, hơi thở nóng bỏng tản ra trên da thịt.
Đầu ngón tay trắng nõn chạm nhẹ vào áo sơ mi đen, độ ấm trên đó và độ lạnh của cúc áo tạo thành một sự đối lập rõ rệt.
Một viên lại một viên, cổ áo được nới lỏng lộ ra cơ ngực rắn chắc.
Khương Từ ngẩng đầu, mái tóc đen nhánh tán loạn trên gối, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc cởi áo cho anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

