Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
—–
Phó Thời Lễ nhìn thấy trong phòng chỉ có một chiếc giường, chăn bông trắng tinh trải ở trên, bằng phẳng thoạt nhìn rất hợp.
Khương Từ xem như đã hiểu, cũng không thể thuyết phục anh thuê hai phòng, xoay người đi vào phòng tắm.
Phó Thời Lễ đi theo, dưới ánh đèn vẻ mặt dịu dàng nhìn cô đang cúi đầu rửa mặt, dáng người thon dài im lặng dựa vào khung cửa.
Chờ Khương Từ lấy khăn lau nước dính trên mặt, muốn nhường không gian cho anh thì cổ tay bỗng nhiên bị nắm chặt.
Phó Thời Lễ cúi đầu, ánh đèn mờ ảo khiến người khác không thể nhìn ra cảm xúc chân thật trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh, mơ hồ có chút men say nhìn cô nói nhỏ: “Đêm nay anh uống nhiều rượu.”
[Vừa bảo uống chút xong, chúa lươn ]
Trong chốc lát Khương Từ không hiểu những gì anh nói.
Thẳng đến khi nghe thấy Phó Thời Lễ nói: “Anh không còn sức để lau người nữa, em giúp anh đi.”
“Em thấy anh không giống đã uống nhiều rượu.” Khương Từ không ngốc, nếu anh uống nhiều ít nhất trên người Phó Thời Lễ sẽ nồng nạc mùi rượu, mà cô không ngửi thấy.
Phó Thời Lễ nhanh chóng xua tan nghi ngờ của cô: “Trước khi ra cửa anh đã thay quần áo, sợ em ghét bỏ.”
“……” Bây giò cô thực sự ghét bỏ.
Đáng tiếc người đàn ông này có bệnh sạch sẽ nặng, nếu không tắm rửa sạch sợ rằng đêm nay sẽ không ngủ được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

