Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
—–
Mới vừa lãnh chứng đã mang thai, chuyện này khiến những người trong phòng khách phải trầm tư suy nghĩ.
Rất kinh ngạc nhìn chằm chằm bụng Khương Từ, thanh âm nói chuyện dừng hẳn.
Một khi đã như vậy, không khí trở nên vô cùng vi diệu.
Không đợi cô tỏ thái độ, Phó Đình Ngạn đã hét lên, giọng điệu rất tệ: “Phó Giai Thành, anh đến đây quản cho tốt cái miệng vợ anh đi.”
“Tới đây.” Một người đàn ông có râu mặc tây trang chạy đến.
Lần đầu tiên thấy vợ cúi gằm mặt trước mặt mọi người, liền thấp giọng hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Người trong phòng khách không nói gì, vài người có thân phận thật ra rất ân cần nhìn về phía Khương Từ.
Nếu thực sự mang thai, dù quá trình diễn ra như thế nào cũng đều là một chuyện đáng mừng.
Khương Từ bị nhìn chằm chằm đến da đầu tê dại, Đường Yến Lan lại đang ở trong phòng bếp, cô chỉ có thể âm thầm trừng mắt nhìn Phó Đình Ngạn, đều do anh hỏi.
“Không, là con đang nói nhảm.” Phó Đình Ngạn đứng ra giải thích.
Dựa theo quy định của tổ tiên, mang thai ba tháng đầu không thể tùy tiện để lộ tin tức, cho dù Khương Từ muốn giấu, sau này cũng không ai trách cô.
Anh để người tránh mặt trước, lấy lòng Khương Từ, nói: “Chị dâu, chị lên lầu sấy khô quần áo đi.”
Khương Từ gật đầu, cô vừa bước vào Phó gia, cũng không muốn quan hệ với họ hàng trở nên bất hòa.
Cho nên dù bây giờ cô đang tức giận đến mấy, muốn so đo cũng không phải lúc này.
Cô đối diện những người trong phòng khách mỉm cười nhẹ, sau đó đứng dậy đi lên lầu.
Phía sau, mơ hồ nghe thấy người đàn ông tên Phó Giai Thành đang thấp giọng khiển trách
vợ mình: “Sầm Tiểu Mạn, em lần sau còn nói chuyện như thế này, anh sẽ để em ở nhà sinh con thật tốt.”
Bị chồng trách mắng trước mặt mọi người, phản ứng của cô gái kia, Khương Từ cũng không có hứng thú.
—–
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)