Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
—
(*) Cái này mình cũng không hiểu lắm nhưng mà chắc là do 1 chữ có nhiều nghĩa.
Cô hít mũi, dùng khăn giấy lau đến đỏ cả mũi, không muốn uống bất cứ thứ gì.
Từ Uyển Nghi nghiêm khắc giáo huấn cô mà cô vẫn không an phận: “Con chống đối mẹ thì có lợi ích gì, có bản lĩnh thì đi tìm Phó Thời Lễ đến dỗ con uống đi?”
Việc uống trà gừng để áp chế cảm lạnh, thái độ Từ phu nhân không chút nhượng bộ, thừa dịp còn nóng, bắt cô uống hết chén trà, Khương Từ chịu đựng một trận sóng cuộn biển ngầm trong dạ dày, khí lực yếu nhưng không quên nói: “Con với anh ấy không quá thân thiết.”
Vì hai người chưa thân thiết cũng chưa quen nói chuyện nên cô đã không nhắn tin báo với Phó Thời Lễ cô bị ốm.
Thay vào đó, cô lại vội vã chạy lên
lầu vì không đủ tinh thần, trở về phòng, cuốn chăn bông kín cả người.
Buổi tối Khương Từ ăn quá ít, cuộn tròn thành một quả bóng trên giường, ngủ say đến mức không phát hiện điện thoại trên giường thông báo có tin nhắn mới.
—-
Rạng sáng.
Trước cánh cửa biệt thự vắng lặng, một bóng người cao lớn mặc tây trang bảnh bao xuất hiện từ trong bóng đêm.
Tinh thần anh mệt mỏi sau khi đi công tác trở về, bước xuống xe, một cánh tay cầm áo khoác tây trang màu bạc, tay còn lại đang kéo vali vào nhà.
Đường Yến Lan nghe thấy động tĩnh, là con trai về nhà, bà liền khoác áo khoác đi xuống lầu, ra phòng khách.
“Mẹ.” Phó Thời Lễ đặt vali sang một bên, nhìn thấy mẹ, môi mỏng tràn ra tiếng nói hơi khàn khàn kèm theo chút mệt mỏi.
Đường Yến Lan rót cho anh một cốc nước, ở bên cạnh hỏi: “Đói bụng không? Mẹ đi nấu mì cho con?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

