Dương Phàm đi từ phòng khách sang nhà kho. Giây phút cô bước vào, đèn trong phòng bật sáng trưng, giúp cô nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Những chiếc kệ vốn trống trơn lúc ban ngày giờ đã xếp đầy đủ các loại bưu kiện.
Cùng lúc đó, chiếc máy tính cạnh cửa phát ra âm thanh thông báo:
"Trạm trưởng trạm chuyển phát Hoàng Tuyền - Dương Phàm đã online, cửa trạm đã mở, vui lòng nhanh chóng bắt đầu làm việc."
Một tiếng "cạch" vang lên, khóa cửa cuốn mở ra, từ từ cuộn lên cao.
Dương Phàm:
"…Cũng tự động hóa ra phết."
Lách qua những hàng kệ chất đầy bưu kiện, cô bước đến trước máy tính.
Máy tính đã tự động bật, trên màn hình hiển thị sáu chữ lớn nổi bật: Hệ thống trạm chuyển phát Hoàng Tuyền.
Giao diện bên cạnh trông giống hệt hộp thư điện tử, mỗi dòng đều ghi rõ thông tin người gửi, người nhận, và kết thúc bằng dòng chữ "Chưa lấy hàng".
Bưu kiện chưa lấy xếp kín cả một màn hình, thậm chí còn phải lật sang trang sau.
Cửa cuốn mở lên hoàn toàn, một lớn một nhỏ hai con quỷ đang đứng trước cửa.
Bé ma tên là Giản Hướng Địch, còn nữ quỷ tên là Lương Tử Thư. Đứa bé chết năm mười tuổi do tai nạn giao thông, còn cô gái qua đời năm hai mươi lăm tuổi vì bị ông chủ bóc lột, đột tử do tăng ca.
Theo lời hai con quỷ: Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền đã tồn tại từ rất lâu rồi. Bưu kiện bên trong đều là đồ người thân trên dương gian đốt xuống, hoặc do chính các quỷ hồn dùng minh tệ mua trên mạng ở âm phủ.
Trước kia trạm nằm ở nơi khác, mấy năm gần đây mới dời đến làng Thượng Nguyên này.
Trạm trưởng đời trước chính là Dương Tu Văn - cậu ruột của cô. Ông ấy sống lương thiện nhưng tính tình lại quá mềm mỏng, thế nên thường xuyên bị tứ đại ác quỷ ức hiếp.
Dù âm phủ có quy định ác quỷ không được phép làm hại người của trạm, và quỷ hồn cũng không được bước vào nơi con người sinh sống.
Thế nhưng đám ác quỷ đó rất hay bày trò chơi khăm. Có một hôm vào năm ngoái, Dương Tu Văn lên thị trấn làm việc, lúc về nhà thì trời đã khá muộn.
Bọn chúng đã dùng thuật che mắt trên đường, khiến ông trượt chân ngã xuống khúc sông cạn. Đến tận hôm sau dân làng mới phát hiện ra, nhưng người thì đã không qua khỏi.
Rau củ trong làng đều do quỷ trộm ăn. Vì sự tồn tại của trạm chuyển phát Hoàng Tuyền, khắp làng đâu đâu cũng tràn ngập linh khí, cây trái trồng dưới đất mọc lên cũng hấp thụ theo.
Chính vì vậy, các quỷ hồn không cưỡng lại được sự cám dỗ, đêm đến rủ nhau đi ăn trộm rau quả ngoài đồng.
Kể đến đây, Giản Hướng Địch xấu hổ cúi gầm mặt:
"…Cháu cũng có trộm một ít."
Lương Tử Thư:
"Tôi cũng…"
Cũng không thể trách bọn chúng không cưỡng lại được. Ở âm phủ, đồ có chứa linh khí phải mua bằng minh tệ, lại còn cực kỳ đắt đỏ. Đồ trong làng này vừa không tốn tiền vừa ăn được ngay, thử hỏi có con quỷ nào lại không thèm thuồng cho được?
Hơn nữa, để ra ngoài ăn vụng một chuyến, bọn chúng phải cố gắng tích góp minh tệ mua đồ. Quỷ nào không có tiền thì chỉ đành chờ người nhà trên dương gian đốt đồ xuống, có thông báo nhận hàng mới được rời khỏi âm phủ.
Dương Phàm khoanh tay trước ngực, nheo mắt đầy đe dọa nhìn hai con quỷ:
"Cho nên các người thường xuyên mượn cớ lấy bưu kiện để ra đây trộm rau người ta cất công trồng."
Cô nói tiếp:
"Thế mà kể lể cứ như mình khổ sở lắm ấy."
Bị nói trúng tim đen, hai con quỷ chột dạ cúi đầu không dám ho he, chỉ đứng yên trước cửa chờ Dương Phàm lấy hàng cho mình.
Có điều, cô không định giao hàng cho chúng dễ dàng như vậy.
Lương Tử Thư đưa một thứ trông giống như chứng minh thư tới:
"Phiền… đại sư lấy bưu kiện giúp tôi với."
Bọn chúng từng giải thích với cô, quỷ đến nhận bưu kiện phải xuất trình giấy tờ mới được lấy.
Dương Phàm không nhận lấy mà quay lại vấn đề ăn trộm ban nãy:
"Đã phá hoại thành quả lao động của người ta, vậy thì phải trồng lại đền cho họ đi."
Lương Tử Thư và Giản Hướng Địch nhìn nhau, rồi quay sang Dương Phàm đồng thanh hỏi:
"Trồng lại kiểu gì ạ?"
Dương Phàm gật đầu:
"Các người về gọi hết đám quỷ trộm rau quay lại đây trước đi, rồi tôi sẽ chỉ cho cách trồng."
Giản Hướng Địch đáp:
"Nhưng nếu bây giờ cháu quay về thì hôm nay không ra được nữa đâu. Phải đợi tận năm ngày sau mới tới lại được."
Một con quỷ có thể dùng thông báo nhận hàng để ra khỏi âm phủ ba lần. Nhưng nếu trong ngày hôm đó không lấy được bưu kiện thì buộc phải chờ thêm năm ngày.
Đây là quy định đặt ra để tránh tình trạng chen chúc quá tải ở trạm chuyển phát.
Dương Phàm trầm ngâm:
"Vậy sao…"
Cô xoa cằm, cẩn thận đánh giá hai con quỷ, rồi liếc nhìn mấy chiếc kệ chất đầy hàng hóa phía sau.
Trong đầu cô chợt lóe lên một ý tưởng. Hai con quỷ này linh hồn thuần khiết, tính tình lại hiền lành ngoan ngoãn, rất thích hợp để thu nhận làm quỷ nô.
Thấy cô mãi không nói gì, hai con quỷ càng thêm thấp thỏm.
Lương Tử Thư thầm nghĩ, không lẽ vị đại sư này định bắt bọn họ làm phân bón trồng ruộng luôn sao?
Đừng mà!
Dương Phàm quay sang nhìn hai con quỷ. Với tốc độ khiến cả hai không kịp phản ứng, cô vẽ một đạo bùa trong không trung. Lá bùa tỏa ánh sáng vàng rực rỡ bao trùm lấy một người hai quỷ.
Trên trán hai con quỷ hiện lên một ấn ký hình cánh buồm, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Khế ước quỷ nô đã kết lập thành công.
Tuy đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này, nhưng hai con quỷ vẫn cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cơ thể.
Chúng bị một luồng sức mạnh to lớn dẫn dắt và áp chế. Vẻ ngoài từ hình thù ma quỷ gớm ghiếc cũng biến trở lại thành hình dáng khi còn sống.
Tuy không nhìn thấy sự thay đổi của bản thân, nhưng chúng có thể nhìn thấy sự biến hóa của đối phương.
Lương Tử Thư ngơ ngác chỉ vào mình, hỏi Dương Phàm:
"Đại sư, chúng tôi thế này là sao?"
Dương Phàm:
"À, là lập khế ước với hai người thôi. Từ nay về sau các người là quỷ nô của tôi."
Lương Tử Thư:
"Quỷ nô… thì phải làm gì ạ?"
Dương Phàm chỉ vào đống bưu kiện bên cạnh:
"Làm công cho tôi."
Lương Tử Thư tối sầm mặt mũi. Làm người đã bị ép đi làm công, thành ma rồi mà vẫn không thoát kiếp làm thuê.
Cái thế giới khỉ gió này!
Đúng lúc này, máy tính phát ra hai tiếng "ting ting". Dương Phàm cúi xuống nhìn, thấy trên màn hình, ngay dưới khung thông tin của cô đã xuất hiện thêm hai người nữa.
Đó chính là Lương Tử Thư và Giản Hướng Địch. Chức danh ghi phía sau tên họ là: Nhân viên giao hàng.
Dương Phàm mỉm cười đắc ý, xem ra hệ thống trạm chuyển phát này cũng đã công nhận hai nhân viên cô vừa tuyển.
Dám không qua sự đồng ý đã ép cô làm trạm trưởng ở đây, vậy thì cô cũng bắt chước theo, lôi luôn người của bọn họ tới làm công.
Giản Hướng Địch hơi kích động:
"Vậy có phải ngày nào chúng cháu cũng được ra khỏi âm phủ không ạ!"
Dương Phàm gật đầu:
"Sau này công việc ở đây giao hết cho hai người."
Giản Hướng Địch mừng rỡ như điên. Tốt quá rồi, từ giờ nó có thể tự do qua lại giữa âm phủ và dương gian mỗi ngày!
Lương Tử Thư vốn đang đau khổ vì kiếp làm thuê bám riết, vừa nghe tin này, chút u ám trong lòng lập tức tan biến sạch.
Suy cho cùng, dương gian vẫn thú vị hơn âm phủ nhiều.
Biết đâu ngày nào đó còn có cơ hội về thăm nhà!
Lương Tử Thư cố kìm nén sự kích động, dè dặt hỏi:
"Vậy thưa trạm trưởng, lương một tháng của chúng tôi là bao nhiêu ạ?"
Dương Phàm:
"Hỏi hay lắm, tôi cũng đang muốn biết đây."
Có quỷ mới biết lương ở đây một tháng được bao nhiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

