Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm nay quay trở lại Svrieng, lại bị hư xe ô tô ngay Cầu Sắt, nhớ lại chuyện xưa kể cho mọi người nghe chơi, ai ở ngoài Bắc mưa lạnh trùm mền đọc hay lắm đấy.
Bò xuống dưới được một đoạn, ba thằng dừng lại nghỉ chút, tôi bảo hai thằng, sờ xem trên mũ anh có bùn không, hai thằng ghé sát mặt nhìn ngó một hồi bảo..ko có gì anh ạ! Rõ ràng khi đó tôi chụp được cục đất nhão mà, ngửi tay thì chỉ thấy mùi như bùn..tanh tanh.
Hai đêm sau, bọn tôi di chuyển xuống gần phía có nhà dân, ban ngày tôi quan sát bằng ống nhòm thấy có một ngôi nhà đổ nát, cách ngôi nhà chừng trăm mét có mấy mảnh gỗ cắm nghiêng ngả, như hàng rào. Lần thứ hai quan sát ngôi nhà tôi thấy rõ một người đàn bà đang ngồi như cắt thứ gì đó, bộ quần áo màu đen đen..vừa ngồi xuống nói với anh em..Có người trong nhà, một thằng đứng lên soi ống nhòm theo..nhưng nó nói không có ai anh ơi, tôi bảo anh vừa thấy mà..mấy thằng cùng nhìn lại…đúng thật là không có, nhà bỏ hoang trống tuềnh toàng còn mỗi cái mái với vài tấm ván chứ có phải còn nguyên đâu mà bảo họ trốn đâu đó.
Tầm 3 giờ chiều, một mình tôi bò lên căn nhà, mấy anh em núp dưới dòm theo, tôi vào căn nhà..đúng là nhà hoang, nền toàn cỏ không có gì, tôi nổi gai hết người khi đúng là có nhìn thấy một con dao han gỉ với miếng gỗ làm thớt kê đã cong và nứt vỡ mốc meo…toát mồ hôi lạnh khi nghĩ lúc trước mình nhìn thấy cái gì nhỉ.
Đêm hôm sau nữa, hai thằng men theo mép sông xuống phía dưới, (còn một nhóm anh em ở phía dưới nữa) khi quay lên tầm 1/2 giờ, hai thằng cười hí hởn nói, có gái đang tắm các bố ơi, mấy đứa liền…Cả bọn đang nằm nhổm dậy hỏi Đâu..đâu. Toàn trai chưa mở nút nên thấy gái là sáng mắt lên ngay, hai thằng bảo, ngay bệ sập (chỗ này là bệ cây cầu cũ bị mìn sập) bọn em mò qua thấy tụi nó bơi ì oạp còn đùa giỡn nhau mà. Tôi hỏi, có chắc không? Người dân ai tắm giờ này, lại còn đàn bà nữa??? Hai thăng quả quyết có mà. Mấy anh em cùng men xuống, từ khoảng cách khá xa…tôi có nghe tiếng người léo nhéo thật, tiếng đàn bà hẳn hoi…không lẽ..?? Tới gần thì sát bệ cầu là bãi trống rồi, nên bọn tôi lom khom tiến tới, chợt thằng đi đầu đứng hẳn lên..vẻ ngơ ngẩn, cả bọn dừng lại. Xung quanh im ắng lạ thường, ko hề có ai, cái bờ cầu đá trải dài vắng ngắt dưới trăng, không một bóng người, nước nơi này chảy rất lặng, thậm chí không thấy gợn sóng….Vậy không hiểu cả lũ tôi vừa nghe thấy cái gì nhỉ???
Cả bọn quay lại lủi vào bóng tối của một tán lá ngồi thì thào hỏi nhau..vừa nghe thấy mà sao ra thì không có người nhỉ???
Một thằng lẩm bẩm, lại bị nó trêu rồi..nó vừa rứt câu thì ùm..ùm..Trong khi chúng nó đang thì thào với nhau thì tôi vẫn căng mắt nhòm khu bãi đá, không thấy gì, khi vừa lia ánh mắt lên theo dọc bờ thì tôi thấy rõ hai ba bóng vừa trắng vừa đen đen..nhảy xuống mặt nước từ một cái cây ….khô trơ trụi, không có một chùm lá, cành cây cũng không hề rung nữa…mặt nước nhoà sóng, nếu nơi khác không phải im lặng là tôi sẽ nã vài phát xuống mặt nước chỗ đó ngay xem sao..nhưng lúc đó, ở đó thì không được.
Đó chỉ là một trong nhiều lần anh em bọn tôi bị cái gì đó đùa giỡn hay trêu chọc.
Cũng có thể bọn tôi nhìn lầm, nghe lầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


