Xin chào cả nhà, lâu quá rồi tôi mới có ngày nghỉ rảnh rỗi lên trang chào mọi người, và lục tìm trí nhớ vài câu chuyện nhỏ kể cho mọi người nghe.
Quay lại chỗ anh em ngồi chúng tôi đứng dậy bảo nhau về, mới tầm 3 rưỡi 4 giờ nắng như lửa mà nơi đây lạnh kinh khủng cảm giác nghẹt thở...ra ngoài mấy cây số mới gặp hai ông bạn lính “Hoàng gia” bận đồ rằn ri đi chăn trâu, hai ô trố mắt hỏi bọn tôi đi đâu vào đấy.,anh Tân trong đám nói đc tiếng Miên nói bọn tao vào xem, hai lính địa phương quân lè lưỡi bảo ông “ bự” đó vẫn ở đó dữ lắm (ý nói Ăng ka) trong đó nhiều “tà” người Cam gọi ma là tà, lắm có ai dám vô. Cả vùng đó có khoảng đc trăm người dân, rừng rú nghèo cùng kiệt. Pailin địa danh nhiều người Cam có tuổi phải rùng mình vì thời Polpot biết bao người đã vùi thây ở đó.
Chuyện thứ hai:
Cạnh chỗ tôi ở có một con sông nhỏ, chảy ra sông Sepon, cũng đất Cam, có một cây cầu bê tông đã bị lính Khơme đánh sập từ hồi chiến tranh Tây Nam, khu đó khá đông nhà, buổi chiều họ hay ra sông tắm giặt và lấy nước, anh em tôi hay dùng ống nhòm xem có cô nào xinh xinh không, một hôm thằng em bảo ; E thấy rồi có một con nhỏ xinh lắm nó hay ngồi giặt chỗ hòn đá xanh hình tam giác kia anh ơi...tôi cũng nhìn, nhưng toàn thấy lưng ba bốn lần, tôi bảo nó; Nó ngồi quay lưng lại có thấy mặt đâu mà mày nói xinh, thằng em bảo e có thấy mà..một hôm trời u ám hai anh em cùng thấy cô gái này ra sông, ngồi chỗ đó như giăt đồ, được lúc sau cô lội xuống tắm...cả hai anh em cùng suýt rơi ống nhòm vì thấy mái tóc cô đó tôi thề rằng nó dài theo dòng nước tới hơn..20 m, hai tay cũng dài lạ kỳ nó vắt vẻo nghều ngào vụng về như hai cành củi trắng trơ như khúc xương, tôi thề rằng đó không phải con người, cô ta uốn tròn dưới nước như con rắn cuốn mồi, trồi lên hụp xuống rồi bơi rất nhanh mất hút qua cây cầu sập, tôi buông ống nhòm phóng ra sân nổ máy xe honda phóng lên hướng cầu, từ chỗ tôi bên này sông đường bằng phẳng nên lên tới đầu cầu chưa tới 3 phút, tôi đứng đó nhìn tìm rất lâu.. bên kia người ta chắn nước lại để bắt cá nên một vùng nước rộng chừng ngàn mét vuông, bên bờ ko có nhà chỉ có một khu nghĩa địa chạy dài cách mép sông một con đường...
Từ đó bọn tôi chú ý nhìn nhưng ko hề thấy cô gái đó, và xâu chuỗi lại thì thấy rằng cô thường đi một mình và gần như ko ai thấy sự hiện diện của cô, những người khác đi thành nhóm 4,5 người đàn bà giặt con nít tắm..và hòn đá tam giác đó ko ai ngồi giặt bao giờ dù nhìn nó có vẻ bằng phẳng rất đẹp. Ko biết anh em tôi đã nhìn thấy gì nhưng tôi tin đó ko thể là con người. Thằng em đó còn nhớ hơn tôi câu chuyện này.
Chuyện thứ ba.
Một lần tại Phnompenh buổi tối, trời mưa tôi đói quá nên cùng thằng em đi ăn hủ tiếu, tôi ko nhớ tên đường nhưng nhớ ngôi chùa Sakkeo hay Sakeo và khách sạn Mekong Stats khá to, đi bộ trời thì vừa tạnh mưa, thằng e phải quay lại vì vướng chút việc nó sẽ ra sau, mình tôi đi..đường phố Campuchia lúc đó tầm năm 95 vẫn bụi bặm mưa thì sình be bét, cũng có vỉa hè, cột đèn..nhưng quy hoạch lôm côm lắm, quán ăn đêm đèn sáng choang, khá nhiều người trẻ tuổi dạng như dân chơi bây giờ, ngồi ăn..khi ngồi chờ họ làm đồ ăn tôi ngồi phía dãy bàn bên ngoài hút thuốc...bỗng tôi thấy một người lính đi từ đâu ngang qua cửa quán thẳng vào sảnh ngôi nhà kế bên đóng cửa, ngôi nhà như văn phòng gì đó khá to ko bật điện bảo vệ nhưng điện xung quanh đủ sáng nên tôi thấy người lính đó bước đi cà nhắc..tôi đứng lên đi theo sang, sảnh ngôi nhà rộng có mái như để cho xe trả khách ở khách sạn lớn, có tường thấp trồng cây cảnh có hai ghế đá..điện hắt vào mờ nhưng tôi thấy rõ hai người lính VN ngồi cạnh nhau, một người mất gần nửa người từ vai xuống tận thắt lưng, chỉ còn tay trái chân trái, chân phải kéo lê sắp rời ra, còn một người còn lành lặn, tôi châm hai điếu thuốc xong thì ko còn thấy họ, tôi tới chỗ họ ngồi đặt hai điếu thuốc trên ghế đá lùi lại chắp tay khấn các anh là ai ở đâu trên đất VN tôi là....nếu các anh cần tôi giúp gì các anh cho tôi biết, tôi còn ở đây 5 ngày nữa sẽ về VN các a muốn về đi theo tôi tôi đưa qua biên giới.., có thể là khi đó tôi hoa mắt nhìn bóng gì đó tưởng hồn ma hai anh bộ đội (còn cả ba lô, dép cao su) nhưng hai điếu thuốc cháy đỏ rực mà ko thấy khói bay thì tôi ko hề hoa mắt...
Ăn xong tôi mua thêm hai suất bánh hỏi đựng vào hộp, thằng em cứ thắc mắc anh mua ăn đêm hay mua hộ ai, tôi ko nói gì lấy đủ đũa sang bên đó bày ra ghế châm thêm hai điếu thuốc rồi ra thằng em nói Ui..anh bày đó bảo vệ nó ra nó bắt kìa… ( vì có hai bảo vệ từ đâu chui ra) tôi bảo bắt kệ mẹ tao, nhưng hai bảo vệ nghe tiếng VN thì cúi đầu chắp tay gật gật như hiểu việc làm của tôi, họ ko gây khó dễ gì, cả mấy người phục vụ quán tôi vừa ăn, họ chỉ nhìn theo bọn tôi tò mò xì xào gì đó.
Tôi ko biết hai anh đó là ai, đơn vị nào hy sinh lâu chưa..đó cũng là những trăn trở của tôi tới tận bây giờ. Đất khách quê người, họ còn quá trẻ chắc như tầm tuổi tôi khi đó nên mới hiển linh vậy.
Ba hôm sau tôi chết hụt ở Bavet do buồn ngủ tôi húc vào đuôi xe tải chở gỗ của Hoàng anh GL khi đó chưa nổi như giờ, xe tôi nát bét bên phụ may tôi đi một mình ko có ai, và may tôi ko ủi thẳng vào gầm xe tải, chứ ko còn đâu mà ngồi kể lại chuyện cho mọi người nghe đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
