Trang Đông Khanh ăn no uống đủ, lại tán dóc với Lý Ương một hồi rồi mới thoải mái rời đi.
Vừa ra đến cửa, cậu cảm thấy cung nhân xung quanh đông hẳn lên. Lý Ương cũng không để tâm, bảo: “Chắc vì bên này vắng vẻ, mỗi lần xuất cung ở lại hành cung, việc tuần tra an ninh của Cấm vệ luôn là ưu tiên hàng đầu. Có lẽ họ tuần tra đến đây nên đang sắp xếp nhân thủ thôi.”
Trang Đông Khanh tin là thật.
Thế nhưng đi chưa được mấy bước, cậu đã chạm mặt một vị quý nhân. Người này trông rất lạ mặt, nhưng tướng mạo lại có nét tương đồng với Lý Ương khiến tim Trang Đông Khanh lập tức treo ngược lên tận cổ.
Cậu cung kính đứng sang bên cạnh hành lễ, trong lòng hối hận không thôi. Chỉ tại mấy ngày nay quá thoải mái làm cậu quên mất Lý Ương là nam chính, mà nam chính chính là cái ngòi nổ cho mọi tình tiết rắc rối. Cậu còn dám đến đây ăn cơm, đúng là đầu óc cậu bị úng nước thật rồi.
Vị quý nhân kia đi về phía này. Trang Đông Khanh thầm niệm trong lòng: Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta...
“Ồ, các ngươi từ chỗ Lục đệ đi ra sao?”
Cầu nguyện thất bại. Trang Đông Khanh hít sâu một hơi, cố giữ nụ cười trên môi.
Thị vệ do Liễu Thất phái đi cùng Trang Đông Khanh đã tiến lên một bước, hơi che chắn cậu ra phía sau, hành lễ trước: “Bái kiến Tam hoàng tử, đúng là như vậy ạ.”
Trang Đông Khanh: “...”
Tam hoàng tử, lão Tam. Trong cuốn sách này, hắn ta chính là một tên điên khác có thể sánh ngang với Sầm Nghiên. Nhưng hai người họ điên theo cách khác nhau.
Sầm Nghiên giết người, tra khảo nhà cửa đều là làm theo thánh chỉ. Còn lão Tam Lý Trác này lại chuyên giày vò người bên cạnh mình, âm thầm làm loạn, cảm xúc cực kỳ bất ổn. Sau khi ra ở riêng, nô bộc và thị thiếp trong phủ hắn là những người bị khiêng ra ngoài từ cửa hông nhiều nhất.
Tất nhiên, bên ngoài thì không ai thấy được điều đó. Gương mặt hắn lúc nào cũng ra vẻ thanh cao thoát tục, tươi cười rạng rỡ, phong lưu... hào hoa.
Riêng bốn chữ cuối thì phải xem xét lại. Sau khi gặp Lý Ương và Sầm Nghiên, Trang Đông Khanh thấy cách ăn mặc của Lý Trác hơi có phần làm màu.
Cậu chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút, Lý Trác như thể có mắt ở hai bên, bỗng nhiên liếc mắt nhìn qua, lập tức bốn mắt nhìn nhau với Trang Đông Khanh.
Trang Đông Khanh muốn cười, nhưng cười không nổi, đành phải giả vờ cười gượng.
“Người của phủ Định Tây Vương ư?” Lý Trác xoạch một tiếng mở quạt ra, “Vị này trông lạ mặt quá nhỉ.”
“Vâng, vị này là tiên sinh trong phủ chúng ta, mới đến không bao lâu ạ.” Thị vệ đối đáp rất trôi chảy.
“Ồ?” Lý Trác nhướng mày, mỉm cười tiến lại gần họ thêm một bước, “Tiên sinh? Làm nghề gì vậy? Chẳng phải Sầm Nghiên không bao giờ chiêu mộ môn khách sao?”
Thị vệ: “Dạ là...”
“Ta đang hỏi hắn!” Sắc mặt hắn lập tức sa sầm, không khí xung quanh như đông cứng lại.
Tim Trang Đông Khanh cũng run rẩy theo. Mắng xong, Lý Trác lại quay sang cười hòa nhã như chưa có chuyện gì, hỏi cậu: “Nói đi, ngươi làm nghề gì?”
Mẹ ơi, cậu sợ phát khiếp rồi!
Trang Đông Khanh cười giả lả đến mức sắp không duy trì nổi nữa, biểu cảm hết sức gượng ép đáp: “Giúp... giúp Vương gia làm việc ạ.”
Rất tốt, lại nói lắp rồi, khí thế càng thêm yếu ớt.
“Ta biết ngươi giúp hắn làm việc, nhưng là việc gì?”
Lý Trác dường như phát hiện ra sự sợ hãi của Trang Đông Khanh, lại áp sát thêm một bước. Trang Đông Khanh ngửi thấy mùi hương trầm gỗ trên người hắn, ngón tay bất giác run rẩy. Cậu giấu tay vào trong ống tay áo, cố gắng che đậy đi.
Lý Trác đầy vẻ nghiền ngẫm: “Phủ Sầm Nghiên lại có vị tiên sinh mặt mũi non nớt thế này sao, thú vị đấy.”
“Mấy ngày trước, ta thấy ngươi còn cười cười nói nói với tiểu Lục cơ mà, sao vừa thấy ta đã co rụt lại như chim cút thế?”
“À đúng rồi, vừa vặn ngươi ở đây, nói cho ta nghe xem nào. Vương gia nhà ngươi từ khi nào lại có giao tình với tiểu Lục rồi?”
Câu sau lại càng đáng sợ hơn câu trước.
Câu phía trước rõ ràng là nhắm vào cậu, còn phía sau...
Trong cuộc đua đoạt đích tranh bá, số hoàng tử tham gia và được miêu tả đậm nét chỉ có ba vị. Một là nam chính, một là Tứ hoàng tử, và người cuối cùng chính là vị trước mắt này: Tam hoàng tử Lý Trác.
Thái tử, Lý Trác và Tứ hoàng tử ở giai đoạn đầu đều đã lôi kéo Sầm Nghiên vô số lần nhưng đều không có kết quả.
Dù đầu óc Trang Đông Khanh có xoay chuyển không nhanh, nhưng với lời lẽ thẳng thừng thế này, cậu muốn giả vờ không hiểu cũng khó. Ý tứ hàm ẩn trong đó là đang hỏi: Có phải Sầm Nghiên đã ngả về phía Lý Ương rồi không?
Chuyện này cậu đâu dám hé răng. Chuyện của những đại lão này, nào đến lượt một vai phụ nhỏ bé như cậu chỉ điểm. Nhưng cậu không dám nói, Lý Trác lại cứ đứng đợi.
Đôi mắt trước mặt đang cười, nhưng ý cười lạnh lẽo, đầy sát khí và uy hiếp, ngầm không ngừng thúc giục Trang Đông Khanh.
Đầu óc Trang Đông Khanh rối thành một mớ. Bảo cậu tiết lộ quan hệ giữa mình và Lý Ương, cậu không nguyện ý; bảo cậu nói về quan hệ giữa Sầm Nghiên và Lý Ương, cậu không dám.
“Tam hoàng tử, cớ gì phải...” Thị vệ đi theo vừa định mở lời.
Mới chỉ bắt đầu, Trang Đông Khanh đã thấy Lý Trác đột ngột biến sắc: “Ta hỏi ngươi rồi sao? Hả?!”
Trang Đông Khanh nuốt nước bọt, đầu óc bị tiếng quát làm cho trống rỗng. Vừa định cứng đầu nói đại vài câu lấy lòng, cậu liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Các ngươi ở đây à.”
Là Liễu Thất.
Trang Đông Khanh trong lòng bỗng nhẹ nhõm. Liễu Thất hành lễ: “Tam hoàng tử cũng ở đây sao, Tam hoàng tử vạn an.”
Lý Trác quay đầu lại liền nhìn thấy Sầm Nghiên. Tầm mắt hắn đảo qua đảo lại giữa Sầm Nghiên, Trang Đông Khanh và cung điện của Lý Ương ở phía sau, lạ lùng nói: “Chà, hôm nay là ngày gì thế này, lại có thể trông thấy Định Tây Vương ở đây.”
Sầm Nghiên không nóng không lạnh đáp: “Xuân săn bắt đầu, hàng trăm người đều ở hành cung này, muốn không gặp cũng khó.”
Bị chọc một cái đinh mềm, nụ cười của Lý Trác vẫn không đổi: “Cũng đúng.”
Liễu Thất nhanh chóng tiếp lời: “Vừa mới ổn định xong, có chút văn thư cần gấp nên đang đi tìm mấy người này, không ngờ lại đang ở trước mặt ngài.”
Lý Trác còn chưa kịp nói gì, Sầm Nghiên thấy Trang Đông Khanh có vẻ hơi sợ hãi, hắn rủ mắt trong thoáng chốc rồi lạnh giọng ra lệnh: “Còn ngẩn ra đó làm gì, qua đây.”
Đầu óc Trang Đông Khanh đang trống rỗng, lúc này nếu ai đó ôn tồn nói chuyện, có lẽ cậu còn phải suy xét một chút. Nhưng vừa nghe thấy giọng nói của Sầm Nghiên cùng tông giọng như mệnh lệnh, chân cậu cử động còn nhanh hơn não. Gần như là bản năng, cậu túm lấy Lục Phúc, vài bước đã đổi vị trí sang phía sau lưng Sầm Nghiên và Liễu Thất.
Hành động quả quyết đến mức Lý Trác không kịp ngăn cản, người đã như một cơn gió biến mất.
Liễu Thất hiểu ý, phối hợp mắng mỏ: “Mãi không thấy người đâu, cứ phải để chủ tử nổi giận mới chịu đúng không!”
Mắng xong, Liễu Thất lại tươi cười bồi lỗi với Lý Trác: “Trong điện còn nhiều việc, đã tìm được người rồi, vậy chúng ta không làm phiền Tam hoàng tử nữa.”
Lý Trác bị những lời nói dồn dập này chặn họng, không tài nào xen vào được. Hắn im lặng một lúc rồi đột nhiên bật cười, chỉ là nụ cười không mấy thiện cảm: “Giữa thanh thiên bạch nhật mà sao lại chặn miệng người khác thế, định không cho ta nói chuyện sao?” Lời lẽ vô cùng sắc bén.
Cảm thấy tạm thời chưa đi được, Trang Đông Khanh trong lòng càng thêm lo sợ.
Bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại, Sầm Nghiên tiến lên nửa bước, vừa vặn chắn toàn bộ thân hình Trang Đông Khanh, cắt đứt mọi tầm mắt giữa cậu và Lý Trác. Bước chân nhỏ thôi, không hề đột ngột nhưng lại đầy vẻ khiêu khích. Trong mắt Lý Trác, điều này rất phù hợp với tính cách trương dương của Sầm Nghiên.
Sầm Nghiên hỏi: “Việc trong tay ta còn nhiều, ngươi xác định muốn vào lúc này ôn chuyện với ta sao?”
Giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng sự sắc sảo bên trong lại không thể che giấu. Lý Trác thoáng giật mình. Ngay khắc sau, hắn thấy Sầm Nghiên nở nụ cười, nhưng là cười không tới đáy mắt: “Được thôi, Tam hoàng tử mời nói, ta rửa tai lắng nghe.”
“...”
Lý Trác cảm thấy có gì đó đã thay đổi mà hắn không nói rõ được. Cảm giác lúc Sầm Nghiên mới đến như có mây đen bao phủ, nhưng chỉ trong thoáng chốc lại như biến thành người khác, từ chỗ đang gấp gáp muốn đi bỗng nhiên lại có tâm trạng đứng đây đấu khẩu với hắn. Lý Trác nhận ra điều đó nhưng nhất thời không nghĩ thông được mấu chốt, mà Sầm Nghiên cũng không cho hắn thời gian để nghĩ.
Sầm Nghiên bồi thêm: “Sao lại không nói gì rồi? Đột nhiên bị câm à?”
Lý Trác: “...”
Nụ cười trên mặt Lý Trác không duy trì nổi nữa. Khẩu dụ của Thịnh Võ Đế dành cho Sầm Nghiên phần lớn là mật chỉ, điều này ai cũng biết. Đây rõ ràng là lấy Thánh thượng ra để ép hắn!
Sầm Nghiên nói tiếp: “Còn về quan hệ giữa bản vương và Lục hoàng tử, việc này chẳng phải nên hỏi Tam hoàng tử sao? Tam hoàng tử quan sát nhiều ngày, thấy người trong phủ ta cười nói với Lục hoàng tử, chẳng lẽ trong lòng lại không tự hiểu rõ?”
Lý Trác cạn lời, nhưng trực giác mách bảo chẳng phải lời hay ho gì, hắn phất tay áo: “Hỏi ta làm gì? Ta chỉ vô tình nhìn thấy, trong lòng hiểu rõ cái gì chứ?”
Liễu Thất ngộ ra điều gì đó, không nói nữa mà chỉ quan sát Lý Trác.
Lý Trác bị nhìn đến phát bực: “Ngươi dùng ánh mắt gì thế hả?!”
Liễu Thất cung kính: “Cung kính chờ đợi cao kiến của Hoàng tử.”
“...”
Gân xanh trên trán Lý Trác giật thình thịch. Nhiều ngày không gặp, cặp chủ tớ này vẫn đáng ghét như vậy!
Sầm Nghiên muốn đi, Lý Trác chắc chắn không cho. Nhưng khi Sầm Nghiên muốn ở lại, nhớ lại những lần đối đầu không vui trước đây, Lý Trác bỗng hết tâm trí muốn đấu khẩu tiếp. Hắn ấn ấn thái dương: “Bản hoàng tử còn phải thu xếp cung điện, nếu Định Tây Vương đã có việc cần xử lý, vậy thứ cho ta không tiếp...”
Chưa nói dứt câu đã bị Sầm Nghiên ngắt lời: “Vừa nãy thì gấp, nhưng vì Tam hoàng tử đã giữ chúng ta lại nên hiện giờ ta lại không gấp nữa rồi.”
“Tam hoàng tử chẳng phải có lời muốn nói sao? Ta vẫn đang đứng đây chờ nghe đây.”
Lý Trác mắng: “Ngươi có bệnh à!”
Sầm Nghiên thản nhiên: “Ngày đầu tiên ngươi mới biết sao?”
Lý Trác phất tay áo: “Muốn đi hay không tùy ngươi.” Nói xong, hắn sa sầm mặt mày, trực tiếp dẫn người rời đi.
Đợi người đi xa hẳn, không còn nhìn thấy bóng dáng đâu, Sầm Nghiên mới lên tiếng: “Chúng ta đi thôi.”
Dọc đường rời khỏi khu vực chủ điện, bước chân hắn mới chậm dần lại. Sầm Nghiên quay đầu nhìn Trang Đông Khanh. Cậu đờ đẫn cả người, đôi mắt vô thần, rõ ràng là bị dọa sợ rồi.
Trong lòng Sầm Nghiên có chút bực dọc, hắn nhìn quanh một lượt, không nói gì mà dẫn đám người đi tiếp đến bên ao sen của hành cung. Nơi cây cối rậm rạp che khuất, hắn mới dừng bước, nhìn về phía Trang Đông Khanh.
Trang Đông Khanh cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình, mờ mịt: “?”
Sầm Nghiên thở ra một hơi, ôn tồn hỏi: “Vẫn ổn chứ?”
Trang Đông Khanh vẫn chưa hoàn hồn: “Không... không sao, Tam hoàng tử cũng chưa làm gì ta...”
Điều này Sầm Nghiên biết rõ. Ngay cái nhìn đầu tiên hắn đã quan sát cậu một lượt từ trên xuống dưới, thấy rõ cả rồi. Sợ lại dọa cậu thêm, hắn kiềm chế tính khí, hòa hoãn đính chính: “Ta là đang hỏi ngươi, cảm giác của ngươi thế nào?”
“Hắn không làm gì được ngươi, ta biết.”
Trang Đông Khanh nhất thời không phân biệt được sự khác nhau giữa hai câu hỏi đó, cậu ngơ ngác nhìn Sầm Nghiên, đôi mắt mở to tròn xoe.
Thầm thở dài trong lòng, Sầm Nghiên không nói thêm gì nữa mà chỉ quan sát cậu, cuối cùng tầm mắt dừng lại nơi hai ống tay áo đang giấu chặt. Suy nghĩ một chút, Sầm Nghiên đưa tay ra.
Trang Đông Khanh không kịp đề phòng, bị hắn nắm chặt cổ tay. Sự run rẩy không thể kiểm soát suốt quãng đường đi vừa rồi đã bị Sầm Nghiên bắt quả tang.
“Đang run sao? Sợ lắm à?”
Trang Đông Khanh định nói không theo bản năng, nhưng mở miệng ra, lời nói lại nghẹn nơi cổ họng, không thốt nên lời.
Thấy vậy, Sầm Nghiên cũng không cần cậu trả lời. Hắn dùng chút lực ở cổ tay, tách đôi bàn tay đang đan chặt của cậu ra, bình tĩnh nói: “Không sao, người đi rồi, ngươi định thần lại đi.”
“À... ta... ta...” Cậu muốn nói "vâng", muốn đáp lời, nhưng dường như càng gấp càng loạn, miệng lưỡi không rõ ràng.
“Đừng gấp.”
“Nhắm mắt vào.”
Giọng điệu không nặng nề nhưng đầy sức mạnh, khiến Trang Đông Khanh vô thức làm theo.
“Hít sâu một hơi.”
“Tốt, thở ra đi.”
“Hít thêm một hơi nữa.”
“Đúng rồi, chậm rãi thở ra.”
Tầm mắt bị che khuất, thế giới dường như chỉ còn lại chính mình. Sau vài lần hít thở sâu như vậy, trái tim đập loạn của Trang Đông Khanh cuối cùng cũng dần ổn định lại. Khi tinh thần thư giãn, cậu mới thấy lưng áo dinh dính, hóa ra đã đổ mồ hôi lạnh từ lúc nào.
Sầm Nghiên thấy cậu đã khá hơn, lại nói: “Ngồi nghỉ một lát đi, ở đây không có người, cho yên tĩnh một chút.”
Giọng điệu nhu hòa như đang kiên nhẫn dỗ dành. Trang Đông Khanh gật đầu. Bên ao có đình hóng mát, Sầm Nghiên dắt cậu qua đó. Vừa cất bước, ngón tay Trang Đông Khanh vô thức níu vào cổ tay hắn, dường như muốn tìm một điểm tựa.
Đuôi mày Sầm Nghiên khẽ động nhưng không nói một lời. Ngay cả khi đã ngồi xuống, Trang Đông Khanh vẫn không buông ngón tay đang nắm lấy hắn ra. Sầm Nghiên cũng không nhắc nhở, cứ thế đứng bên cạnh để mặc cậu níu giữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
