“Dù cho ngài không để bụng, dù cho không cân nhắc cho bản thân, cũng phải tính toán cho tương lai của vương phủ ạ. Tây Nam bộ tộc đông đúc, trước khi lão vương gia cầm quyền, ai cũng không phục ai, đỉnh núi này với đỉnh núi kia hở chút là đánh nhau là chuyện thường tình. Khó khăn lắm mới yên ổn được chừng ấy năm, nếu nội bộ vương phủ không ổn, toàn bộ Tây Nam sẽ bị chấn động.”
“Lại nữa...”
Liễu Thất trán dán sát mặt đất, khẩn thiết nói: “Có đứa bé này, ngày sau nói rõ với Lão vương phi, bà ấy nhất định sẽ không can thiệp vào hôn sự của vương gia nữa, chủ tử cũng được tự tại.”
“Ngày sau... Ngày sau ngài nhìn trúng ai, cứ việc đón vào phủ, không cần tự gò bó bản thân nữa.”
Câu cuối cùng âm thanh cực nhỏ, như tiếng muỗi kêu. Hắn sợ phạm vào kiêng kị của Sầm Nghiên.
Liễu Thất nói xong một hơi, lại lần nữa dập đầu sát đất, dùng tư thế quyết tuyệt quỳ thẳng không dậy. Sầm Nghiên lặng lẽ nhìn hắn, hồi lâu không nói lời nào.
Ngày ấy tại chùa Đại Từ, phương trượng trụ trì từ xa tìm tới nói những lời kia, Sầm Nghiên cũng chỉ nghe vậy thôi. Cái thứ số mệnh này, nói hắn tin thì không hẳn, nói không tin thì dưới sự ảnh hưởng của lão vương gia, hắn cũng có chút lòng kính sợ.
Vả lại, với tình hình của hắn, phương trượng cũng không nói sai, hắn yêu thích nam tử, chắc chắn sẽ không có con nối dõi.
Nếu là vài năm trước, khi chưa từng vì bị trì hoãn mà bỏ lỡ mặt cuối cùng của phụ vương, chưa từng vội vàng kế nhiệm, cũng chưa từng sau khi kế nhiệm lại bị cưỡng chế triệu hồi kinh thành, bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực này... Liễu Thất cầu xin như thế, hắn đều sẽ suy xét lại.
Nhưng hắn đã một mình gánh vác nhiều năm, rất nhiều chuyện, hắn sớm đã có định kiến. Không có đứa trẻ không phải vấn đề, có đứa trẻ này đối với hắn mới là biến số.
Từ chùa Đại Từ đi ra, thấy Liễu Thất hồn xiêu phách lạc, hắn liền đoán chừng tên tùy tùng cẩn thận này đã biết chuyện. Hắn vốn không cố ý che giấu, chỉ là nhiều năm qua không có tâm tư phương diện này nên chưa từng biểu lộ mà thôi.
Hắn cứ ngỡ Liễu Thất dù không hỏi thì ít nhiều cũng sẽ thăm dò vài câu, không ngờ tới lại chẳng có gì, ngược lại còn đào hố ở đây chờ hắn. Không nói chuyện hắn thích nam tử, lại dám ở trước mặt Hách Tam, Từ Tứ tiết lộ lời quẻ của phương trượng, Liễu Thất là đang ép hắn phải giữ lại đứa bé này.
Sầm Nghiên: “Ngươi biết rõ, ta không thích bị người khác khống chế.”
Liễu Thất: “Nô tài đáng chết, nói năng thiếu suy nghĩ, xin chủ tử cứ trừng phạt.”
Sầm Nghiên mặt không cảm xúc: “Là ‘thiếu suy nghĩ’ hay là ‘có suy nghĩ’, trong lòng ngươi tự hiểu rõ.”
“Nô tài đáng chết! Nguyện tự lĩnh ba mươi bản tử!”
Nhìn Liễu Thất phục tùng dưới sàn, cả người như muốn lún sâu vào mặt đất, Sầm Nghiên thở hắt ra một hơi trọc khí. Dù sao cũng là cùng nhau lớn lên, tình cảm không giống người thường.
Hắn xoa xoa mi tâm, chậm rãi nói: “Chuyện này ta chưa quyết định xong, cần phải cân nhắc thêm.”
Liễu Thất còn muốn nói tiếp, bị Sầm Nghiên ngắt lời: “Cứ vậy đi, đứng dậy.”
“Nếu thích bị ăn gậy thì không cần nói nhiều, tự đi mà lĩnh.”
Liễu Thất: “...”
Sầm Nghiên luôn là người có chủ kiến, đã quyết định thì tuyệt không thay đổi. Liễu Thất rốt cuộc cũng lồm cồm bò dậy.
Sầm Nghiên: “Đại Lý Tự hôm nay gửi hồ sơ đến đúng không? Đem hồ sơ của Trang Hưng Xương và Trang Việt tới đây cho ta xem.”
Tuy chưa đồng ý giữ lại đứa bé nhưng hắn vẫn lùi một bước. Đáy mắt Liễu Thất lại dấy lên chút hy vọng, gật đầu, như sợ Sầm Nghiên đổi ý, lập tức lui ra cửa.
Người đi sạch rồi, Sầm Nghiên đưa tay đỡ trán, hơi nghiêng đầu. Ánh hoàng hôn buông xuống, bóng nắng kéo dài trên mặt đất thư phòng, hắn nhìn đăm đăm về phía trước, nhưng tầm mắt chẳng biết đang đặt ở nơi nào.
Chợt, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, hệt như một pho tượng Phật, bất động thanh tu.
Sau khi mang hồ sơ tới thư phòng cho Sầm Nghiên, Liễu Thất lại hỏi hắn định an trí cho Trang Đông Khanh thế nào.
Sầm Nghiên chỉ đáp: “Ngươi cứ sắp xếp là được.”
Có lệnh, Liễu Thất lại đi tìm Trang Đông Khanh.
“Thương nghị xong rồi sao?” Trang Đông Khanh uống trà đã lâu, đang lúc buồn chán, thấy Liễu Thất tới liền hỏi ngay.
“Chuyện Trang công tử ngài nói hôm nay, vương gia vẫn đang cân nhắc.” Sợ người chạy mất, Liễu Thất bổ sung thêm: “Nhưng vương gia đã xem qua hồ sơ của Trang đại nhân và đại thiếu gia, chuyện của Trang phủ cần thời gian để xử lý ổn thỏa. Ngài xem, trong thời gian này ngài cứ ở lại vương phủ được không?”
“Vừa thuận tiện để ngài nắm bắt tình hình của Trang đại nhân và đại thiếu gia, sức khỏe của ngài nữa... cũng cần để Triệu gia kiểm tra kỹ lại, bắt mạch bình an, nếu có gì còn kịp thời điều trị.”
Cân nhắc vô cùng chu toàn. Vả lại nếu có lựa chọn, Trang Đông Khanh cũng chẳng muốn quay lại cái nơi gọi là Trang phủ kia.
Trao đổi vài câu, chủ yếu là Trang Đông Khanh nêu ra yêu cầu về nơi ở, vườn tược, ăn uống, người hầu. Thấy Liễu Thất đều nhất mực đồng ý, thái độ lại cung kính, Trang Đông Khanh thầm nghĩ: với con người Sầm Nghiên, nếu muốn lấy mạng mình thì chẳng cần phải bày vẽ vòng vo đại chiến thế này.
Cho nên, đối phương chắc là không có ý đồ đó.
Mạng nhỏ giữ được rồi, Liễu Thất hỏi đến người hầu cận, Trang Đông Khanh suy nghĩ một chút: “Vậy sau này ta có thể ra khỏi phủ không?”
Liễu Thất: “Tất nhiên. Có điều phải mang theo đủ thị vệ để bảo vệ ngài chu toàn.”
Ồ, ra là vậy.
Trang Đông Khanh: “Vậy ta có thể mang gã sai vặt của mình vào hầu hạ gần bên không?”
Nghĩ đến chuyện gì đó, cậu hỏi thêm một câu: “Hắn cũng có thể ra khỏi phủ chứ?”
Liễu Thất: “Đương nhiên, ngài là khách quý của vương phủ, chúng ta sao lại hạn chế hành động của ngài chứ.”
Bên ngoài không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng Liễu Thất lại nghĩ: nếu đứng sau thực sự có kẻ sai khiến, chủ tớ bọn họ càng ra ngoài liên lạc nhiều thì vương phủ càng dễ lần theo dấu vết, sớm trừ khử được tai họa ngầm này.
Trang Đông Khanh thấy không có vấn đề gì, liền nêu tên Lục Phúc, đề nghị đón hắn vào. Liễu Thất đương nhiên đồng ý ngay.
Nhưng Trang Đông Khanh cũng chẳng ngốc đến thế. Dưới sự hộ tống của Liễu Thất, cậu gặp được Lục Phúc, trước khi đưa người về phủ, cậu liền sai hắn đi mua đồ.
Thực ra đó là ám hiệu của họ. Trước khi tới đây, Trang Đông Khanh đã phân tích đủ mọi tình huống, hiện tại chính là một trong số đó.
Cậu bảo Lục Phúc đem giấy bán thân của hắn giao cho Lý Ương, nhờ Lý Ương tạm thời bảo quản. Thời cổ đại, giấy bán thân và hộ tịch đi liền với nhau, muốn đổi chủ mua thì thiếu một cái không được. Cậu giữ hộ tịch nhưng chưa đi đăng ký thay đổi ở quan phủ, nên dù Lý Ương cầm giấy bán thân thì Lục Phúc cũng không phải nô bộc của hắn.
Nhưng nếu có ngày họ đột nhiên mất tích không tăm hơi trong vương phủ, giấy bán thân đó chính là cái cớ để Lý Ương đường đường chính chính đến tìm Lục Phúc.
Thực ra đây không phải cách hay, phá giải cũng dễ dàng. Nhưng Trang Đông Khanh cũng chẳng nghĩ ra được cao chiêu nào khác. Dù sao cậu đúng là không có ai sai khiến, dù cậu không làm gì thì Sầm Nghiên và Liễu Thất vẫn sẽ nghi ngờ thôi.
Đã vậy, đằng nào cũng có “thời gian thử việc”, cậu cứ làm thế cho an tâm cái đã.
Đợi Lục Phúc cùng người của vương phủ quay về, Trang Đông Khanh đón lấy túi hạt dưa đường tươi rói, bốc một nắm.
Chà! Đừng nói nha, hạt dưa đường trong tiệm Lý Ương rang ngon thật đấy.
“Sau đó cậu ta cứ cầm túi hạt dưa đường đó ăn suốt dọc đường ư?”
An bài xong cho Trang Đông Khanh, Liễu Thất tới báo cáo. Nghe đến đoạn cuối, Sầm Nghiên hỏi.
Liễu Thất: “... Vâng. Trông có vẻ cực kỳ thích ăn.”
Sầm Nghiên hỏi ngược lại: “Cậu ta ăn cái gì mà không thấy ngon chứ?”
Liễu Thất nghẹn lời một chút, rồi quay lại chủ đề chính: “Cửa tiệm này là của nhà ngoại Thục phi, có lẽ có quan hệ với Lục hoàng tử.”
“Ừm, cứ trông chừng đi.”
Trang Đông Khanh giao hảo với Lý Ương là chuyện ai cũng thấy rõ tại Xuân Yến, không tính là chuyện gì to tát. Liễu Thất vâng mệnh.
Sầm Nghiên ở lại thư phòng đến tận tối mịt mới xem xong hồ sơ. Dùng xong bữa tối, trước khi trở về phòng, hắn ma xui quỷ khiến thế nào lại đi về phía đông sương. Đông sương đối diện với chủ viện của hắn, là một viện tử độc lập, vốn là nơi trưởng tỷ của Sầm Nghiên ở tạm tại Thượng Kinh trước khi xuất giá.
Liễu Thất sắp xếp cho Trang Đông Khanh ở đây, vừa là để bảo vệ, cũng vừa là để phòng bị.
Giữa gian trong và gian ngoài treo một lớp sa mỏng che chắn, lờ mờ có thể thấy một bóng người đang ngồi, không rõ nhân dạng.
“Thật sự không thể ngủ bây giờ sao? Tóc cũng gần khô rồi, ta buồn ngủ quá Lục Phúc ơi...”
Trang Đông Khanh nghe thấy động tĩnh, cứ ngỡ Lục Phúc đã quay lại nên lầm bầm than vãn.
“Là ta.”
Thình lình nghe thấy một giọng nam trầm thấp, Trang Đông Khanh chậm nửa nhịp mới phản ứng lại được, cậu giật mình một cái, tỉnh ngủ hẳn. Tỉnh táo hoàn toàn luôn.
“Vương... Vương gia? Giờ này ngài...”
Cậu vô thức ngồi ngay ngắn lại, định đứng dậy nhưng lại nhận ra mình chỉ đang mặc trung y mỏng manh, đầu óc Trang Đông Khanh nhất thời đình trệ.
“Hỏi vài câu rồi ta đi ngay, cứ ngồi đi.”
Sầm Nghiên nhìn thấu sự bối rối của cậu, tự tìm một chiếc ghế ngồi xuống, một câu nói đã giữ chân người ở lại trên sập.
“... Ồ.” Trang Đông Khanh khẽ nhích người, sống lưng ưỡn thẳng.
Cửa sổ đang mở, lớp sa trắng khẽ đung đưa theo gió, Trang Đông Khanh nhìn ra ngoài nhưng không thể nhìn rõ thần sắc của Sầm Nghiên. Cả căn phòng rơi vào im lặng, hồi lâu không ai nói câu nào, Trang Đông Khanh đành lên tiếng: “Ta tỉnh táo rồi, ngài hỏi đi ạ.”
Cậu có chút sợ bầu không khí quá đỗi yên tĩnh này, đặc biệt là dưới cái nhìn chằm chằm của Sầm Nghiên.
Lại im lặng thêm một lúc, mới nghe thấy người ở gian ngoài mở lời: “Ngươi tình nguyện sinh đứa bé này sao?”
Hắn nói rất chậm, từng chữ từng câu đều rõ ràng, giọng trầm xuống, thấp thoáng có chút nghi hoặc. Nghe ra được cảm xúc trong lời nói của hắn, Trang Đông Khanh thả lỏng đôi chút: “Nếu không thì sao ạ?”
Đã mang thai rồi, cậu cũng đâu còn lựa chọn nào khác.
“Vì sao?”
“Trước đây học nghiệp của ngươi rất tốt, ta đã xem qua văn chương của ngươi, nếu không phải vì bị thương ở đầu thì việc thi đỗ công danh là không vấn đề gì.” Ý hắn là cậu có thể đỗ cao trong kỳ thi Xuân, bước chân vào quan trường.
Trang Đông Khanh không hiểu: “Cho nên?”
Sầm Nghiên: “Nam tử sinh con vốn là chuyện hiếm thấy. Nếu giữ đứa bé này, sau này ngươi sẽ bị mặc định là người Nhâm tộc, khi đó muốn bước vào sĩ lộ sẽ rất khó khăn.”
“Mười mấy năm đèn sách khổ cực, ngươi cam lòng từ bỏ sao?”
“Nếu ta không cần đứa bé này, ngươi vẫn sẽ sinh hắn ra chứ?”
“Dạ?” Trang Đông Khanh ngơ ngác: “Nhưng... nhưng ta đã...”
Lời nói chợt khựng lại, Trang Đông Khanh đã hiểu ra: “Ngài muốn hỏi là, nếu ngài không cần, liệu ta có... bỏ đứa bé này không sao?”
Sầm Nghiên: “Ừm.”
Trang Đông Khanh vô thức nhìn về phía gian ngoài, nhận ra Sầm Nghiên cũng đang nhìn mình. Dù cách một lớp sa mỏng nhìn không rõ, nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh mắt kia đang đóng đinh trên người mình.
“Không... không giống nhau.” Đầu óc Trang Đông Khanh hơi loạn, cậu chọn đại những gì mình nghĩ được để nói: “Nếu muốn sinh thì phải dùng đến dao kéo, mà nếu muốn bỏ cũng chẳng đơn giản là uống thuốc là xong đâu.”
“Triệu gia là thần y của Tây Nam, nếu ngươi không muốn giữ, do ông ấy cầm đao sẽ không có vấn đề gì.”
Dạ? Hả?!
Trang Đông Khanh bị dọa đến mức rụt vai lại, kinh hãi nói: “Ngài muốn ta bỏ đứa bé này sao?”
“Không phải.”
Hắn phủ định rất nhanh, ngữ khí cực kỳ kiên định. Sầm Nghiên nói: “Ta chỉ là không thích miễn cưỡng người khác.”
“Có đứa trẻ này hay không đối với ta đều không sao, nhưng với ngươi, ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt.”
“Không cần cân nhắc đến ta, cũng trong tình huống không có nỗi lo về sau, ta muốn nghe tâm ý thật sự của ngươi.”
Lời nói bình ổn, thong dong của hắn đã trấn áp được sự hoảng loạn, giúp Trang Đông Khanh ổn định lại tâm thần. Cậu khẽ nuốt khan, rủ mắt xuống.
Dường như biết cậu đang nghĩ gì, Sầm Nghiên hiếm khi dịu giọng: “Không gấp, nghĩ kỹ rồi hãy đáp.”
“Ta...”
Mãi một lúc sau Trang Đông Khanh mới mở miệng, khó khăn đáp: “Nếu ngài không cần... ta nghĩ là, ta vẫn sẽ sinh hắn ra.”
“Vì sao? Có đáng không?”
Trang Đông Khanh cúi đầu, giọng nói rất nhẹ: “Không phải chuyện đáng hay không đáng.”
“Là... vì hắn là...”
“... Đứa nhỏ của ta mà.”
Căn phòng lặng ngắt như tờ.
Sầm Nghiên: “Ra là vậy.”
Trang Đông Khanh không nghe ra được vui buồn trong giọng điệu của hắn. Cậu ngẩng đầu lên, vẫn cách lớp sa ấy, đối phương vẫn đang nhìn mình. Dù tầm nhìn mờ ảo, Trang Đông Khanh vẫn cảm thấy có gì đó đã thay đổi, cậu lại cảm nhận được ánh mắt như muốn lột trần mọi suy nghĩ của mình.
Một lúc sau, khi Trang Đông Khanh sắp ngồi không vững dưới ánh nhìn đó, Sầm Nghiên mới đứng dậy.
“Đứa trẻ này, ta cần phải cân nhắc thêm.”
Lồng ngực Trang Đông Khanh nhẹ hẫng, cậu đoán chừng câu hỏi tối nay đến đây là hết. Lại nghe Sầm Nghiên nhắc tới: “Hồ sơ của nhà ngươi hôm nay ta đã xem qua, Trang đại nhân thì không sao, nhưng tình hình của ca ca ngươi có chút rắc rối. Ngươi chuẩn bị đi, ngày mai đi cùng ta tới Đại Lý Tự một chuyến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

