“Thẩm Hạc, tại sao anh lại không nói cho em biết?”
Thẩm Hạc cười ngượng ngùng, “Đầu tiên là sợ em không chấp nhận nổi, thứ hai là...” anh nhìn về phía Tạ Du, “Cậu ấy không cho nói mà.”
Tạ Du hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng, “Ôi dào, một tuyệt thế mỹ nam như tôi lại biến thành con gái, tôi cũng chưa nghĩ ra cách nào để xuất hiện trước mặt cậu, sợ làm mất hết thanh danh của mình thôi.”
“Tôi đến cửa hàng đó chỉ để lấy nhẫn. Tôi đã đặt một chiếc nhẫn ở đó,” cậu nhìn tôi một cái, mắt cụp xuống giấu đi chút buồn bã, chỉ thở dài nhẹ, “Chỉ là chưa kịp tặng thì lại xảy ra chuyện ấy.”
Thẩm Hạc lập tức phản ứng như con mèo bị xù lông, chắn ngay trước mặt tôi: “Tạ Du, dù sao thì bây giờ A Nguyện là vợ tôi, hơn nữa cậu đã biến thành con gái rồi, giữa hai người không còn khả năng gì cả, nên đừng có mơ đến chuyện đụng vào vợ tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
