Đêm đó Thẩm Hạc rất bám người, bắt đầu huyên thuyên không ngừng về chuyện kết hôn, từ việc lớn đến việc nhỏ, không có gì là không nhắc đến. Tôi từ háo hức mong chờ nghe được, dần dần chuyển sang buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Gió xuân dần dần mang theo hơi ấm, ánh nắng rực rỡ, những cánh hoa bay khắp trời, tiếng đàn violin nhẹ nhàng hòa với tiếng piano du dương trôi nổi trong không trung, những chùm bóng bay màu vàng lấp lánh.
Tôi hướng theo con đường trải thảm đỏ nhìn tới, ở cuối con đường là một người đàn ông dáng người cao ráo, thẳng tắp, trong ánh nắng dịu dàng, bộ vest trắng càng thêm chói mắt, khuôn mặt thanh tú nhuộm đầy sự dịu dàng, đôi mắt như ánh lên tia sáng.
Tôi ôm bó hoa, khoác tay cha mình từng bước từng bước tiến về phía anh ấy, khi còn cách bậc thang của lễ đài vài bước, anh nhận lấy bó hoa từ tay tôi, dịu dàng dìu tôi bước lên bậc thềm.
Bố tôi ân cần vỗ vai Thẩm Hạc, “Nguyện Nguyện giao cho con, nếu con dám bắt nạt nó, bố sẽ không bỏ qua đâu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
tiếc cho Tạ Du quá
Hay, dễ thương... bây giờ là dậy... ngày hôm nay là thanh mai trúc mã qua một đêm là tình chị em.....bt. cảm ơn tg
cũng hơi phi lý, nhưng hài, cặp chính thì ngọt, cơ mà có bộ nào từ đồng phục đến váy cưới như bộ này với bộ Mùa hè năm ấy chúng ta tròn 18 không nhỉ
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
