06
Ba ngày sau, bộ ảnh thời trang đồng hồ Richard mà tôi chụp cho Hách Mẫn chính thức lên sóng.
Vừa được đăng tải, bộ ảnh lập tức trở thành tâm điểm trên mạng xã hội.
“Trời ơi, người mẫu này là ai vậy?! Vừa đẹp trai vừa hoang dã lại toát lên khí chất quý phái, nhìn là biết rất tài giỏi.”
“Chỉ nhìn thôi mà chân đã mềm nhũn rồi. Tôi còn cố ý tra thử nhưng không thấy tên người mẫu nào được ghi, thật quá bí ẩn.”
“Không phải nói người đại diện ban đầu là Lương Nguyên sao? Tự dưng lại bị thay thế, mấy hôm trước fan của anh ta còn lên mạng công kích nhiếp ảnh gia, hình như tên là Mạnh Dao Tinh, bảo rằng cô ấy bắt nạt idol của họ tại trường quay.”
“Buồn cười quá, Lương Nguyên nổi tiếng là kẻ khó chiều rồi mà, vậy mà còn bày đặt đổ lỗi cho người khác à?”
“Tin tức mới nhất trong ngành là Lương Nguyên đã bị đóng băng hoạt động rồi! Hợp đồng bị hủy, mọi hoạt động đều dừng lại, nghe nói vì đã đắc tội với người không nên đắc tội.”
“Gì cơ?! Ai mà quyền lực đến mức có thể phong sát ngôi sao đình đám như thế chứ?!”
Điện thoại của tôi liên tục đổ chuông, số lượng người hâm mộ tăng lên hàng trăm nghìn, tôi còn nhận được hơn chục lời mời làm việc. Tôi chọn trả lời vài lời mời mình hứng thú, rồi đặt điện thoại xuống, đi vào phòng sách lấy tập sách ảnh.
Trong phòng sách vang lên hai giọng nói đàn ông.
Một giọng lạ lẫm, có chút ngạo nghễ:
“Hách Mẫn, cậu không biết xấu hổ sao, tự mình làm người mẫu để bán đồng hồ. Thế nào, tập đoàn Hách Thị sắp phá sản rồi, đến mức phải lấy nhan sắc ra kiếm tiền à?”
Giọng kia là của Hách Mẫn, anh khẽ cười:
“Còn dám nói tôi sao, Ninh Yến, lần trước là ai say khướt rồi nói với tôi rằng về nước lần này là để trả thù Ôn Giác Hạ. Muốn trả thù mà lại đầu tư cho cô ấy, còn ghi tên cô ấy vào danh sách hưởng lợi cổ phần?”
Ninh Yến bị nghẹn lời, tức giận nói:
“Đây đều là một phần của kế hoạch trả thù của tôi, tôi có kế hoạch của riêng mình!”
“Kế hoạch?!” Hách Mẫn chế giễu, “Cậu “kế hoạch”hay đấy.”
Ninh Yến: “…”
Tôi: “…”
Trong phòng có tiếng động, có lẽ Ninh Yến không chịu nổi nữa, quay người rời đi. Thấy tôi đứng ở cửa, anh ta hơi ngẩn người, gật đầu chào:
“Chào cô Mạnh.”
“Chào anh ‘Kế’…” Tôi suýt cắn phải lưỡi, “Ý tôi là, chào anh Ninh.”
Ninh Yến: “…”
Anh ta luống cuống bỏ đi. Tôi cố gắng che miệng, giữ thái độ lịch sự, không cười quá rõ ràng, rồi quay sang hỏi chuyện Hách Mẫn:
“Chuyện gì thế này?”
“Còn cố chấp lắm, xem anh ta trụ được bao lâu.” Hách Mẫn vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Em tìm gì vậy, Dao Tinh?”
“Tập sách ảnh của ông Leon.”
Phòng sách trong biệt thự trên núi tuyết thực sự có thể gọi là thư viện. Những kệ sách cao ngút chiếm trọn một bức tường, tỏa ra ánh sáng từ chất gỗ Nam Mộc quý, tràn ngập sách đa dạng.
Hách Mẫn với cánh tay dài, lấy xuống cuốn sách tôi cần. Mùi mực mới tỏa ra, một trong những mùi hương tôi yêu thích nhất. Nhưng lần này, khi tôi mở sách ra, tôi bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn, tay ôm lấy bụng.
Sắc mặt Hách Mẫn lập tức thay đổi:
“Sao thế?”
Tôi xua tay, định mỉm cười với anh nhưng không thể kìm nổi cơn buồn nôn, đành chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
07
Bác sĩ gia đình đến rất nhanh. Sau một lượt kiểm tra, bác sĩ nhìn vào chỉ số HCG trong xét nghiệm máu và mỉm cười:
“Chúc mừng nhé, đã mang thai ba tháng rồi.”
Hách Mẫn thoáng ngẩn người, theo phản xạ nhìn xuống bụng phẳng của tôi. Chỉ một giây sau, biểu cảm của anh trở nên cứng đờ. Anh mới giam tôi trong biệt thự trên núi tuyết cách đây một tháng, vậy nên đứa trẻ này chỉ có thể là của “người chồng trước” của tôi.
Bác sĩ thấy sắc mặt Hách Mẫn có vẻ không ổn, liền nhanh chân chuồn đi.
Có lẽ, tôi nên nói sự thật cho anh biết? Nhưng lần kiểm tra lại tuần trước cho thấy chứng mất trí nhớ của Hách Mẫn vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện. Để đảm bảo sự ổn định cho vùng neuron đặc biệt trong não anh, bác sĩ khuyên nên giữ nguyên tình trạng hiện tại.
Hách Mẫn đột nhiên ngăn tôi lại.
“Anh cần bình tĩnh một chút.”
Anh nắm chặt bàn tay, gân xanh nổi lên, cố gắng thốt ra từng từ một cách khó khăn:
“Hiện giờ anh rất kích động, Tinh Tinh, đừng nói chuyện với anh. Để anh… để anh ra ngoài bình tĩnh.”
Cơ thể anh hơi nghiêng về phía tôi, như muốn đến gần hơn, nhưng vào giây cuối cùng lại kiềm chế. Cuối cùng, anh chỉ buông lỏng tay, nhẹ nhàng vuốt ve má tôi. Động tác mềm mại, tựa như đang chạm vào một đám mây.
Trong mắt anh tràn đầy đau khổ và đấu tranh, giọng khàn khàn:
“Anh không muốn trong lúc mất bình tĩnh, sẽ làm điều gì không thể cứu vãn.”
08
Tối hôm đó, Hách Mẫn về rất muộn. Anh mang theo cái lạnh của đêm đông, làm nóng người mình rồi mới chui vào chăn, ôm tôi vào lòng như thường lệ. Tôi nghe anh hỏi:
“Tinh Tinh, em có muốn giữ lại đứa bé này không?”
Tôi khẽ mở miệng: “Muốn.”
Tôi muốn giữ lại đứa con mang dòng máu của tôi và Hách Mẫn.
Hách Mẫn ôm tôi chặt hơn, như muốn hòa tôi vào xương thịt của anh. Cánh tay anh khẽ run lên, hơi thở gấp gáp và rối loạn. Một lúc sau, anh thở dài sâu, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, giọng nói trầm lắng:
“Được rồi, vậy thì giữ lại. Sinh con ra, anh sẽ nuôi, nó sẽ là đứa con duy nhất của chúng ta.”
Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, giật mình ngồi dậy, túm lấy cổ áo của Hách Mẫn, giọng run rẩy:
“Chiều nay anh đã làm gì?… Hách Mẫn, anh đã làm gì vậy?”
Hách Mẫn không nói gì, chỉ yên lặng nhìn tôi. Lần này, ngay cả tay tôi cũng run rẩy:
“Trên người anh có mùi nước khử trùng, anh đến bệnh viện, đúng không? Hách Mẫn, anh có phải là… có phải là đã…”
Anh bất ngờ cười khẽ.
“Em đoán đúng rồi, Tinh Tinh, anh đã đi triệt sản.”
Hách Mẫn nhìn sâu vào mắt tôi, đôi mắt đen lặng như một hồ nước sâu thẳm. Hàng mi khẽ động, gợn sóng thoáng qua mặt hồ, như một giọt lệ lấp lánh:
“Thật ra anh không muốn có con, anh không muốn Tinh Tinh của anh phải chịu khổ. Nhưng nếu em muốn sinh, thì sinh đi. Chỉ cần là con của em, anh sẽ yêu thương nó.”
Một giọt nước mắt lăn xuống má tôi, rơi trên chăn. Rồi càng lúc càng nhiều nước mắt không thể ngăn lại được, tuôn rơi.
Trái tim tôi như được ngâm trong làn nước ấm, mềm yếu và nghẹn ngào. Làm sao tôi có thể nghi ngờ tình yêu của Hách Mẫn dành cho tôi?
09
Từ ngày đó, Hách Mẫn chăm sóc tôi cẩn thận hơn bao giờ hết. Anh nghiêm túc hỏi bác sĩ về những điều cần chú ý trong thời gian mang thai, ghi chép tỉ mỉ từng mục vào sổ tay. Khi mang thai, khẩu vị của tôi trở nên rất kén chọn, mỗi bữa ăn đều do chính Hách Mẫn vào bếp, chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất, nấu ra những món ăn thanh đạm và thơm ngon.
Hầu hết thời gian, chúng tôi đều ở trong biệt thự trên núi tuyết. Mỗi buổi chiều, khi ánh mặt trời ấm áp nhất, chúng tôi sẽ đắp một chiếc chăn lông ấm áp, nghe tiếng củi cháy tí tách trong lò sưởi và ôm nhau lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh tuyết phủ bên ngoài.
Thế nhưng, dù tập đoàn Hách thị lớn mạnh cỡ nào, vẫn có những việc kinh doanh bắt buộc Hách Mẫn phải đích thân ra mặt. Một ngày, anh nằm gối đầu trên đùi tôi, nhẹ nhàng nói:
“Tinh Tinh, anh phải sang Thụy Sĩ công tác một tuần. Em ở nhà nhớ chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”
Tôi cười bảo: “Yên tâm đi, em đâu phải trẻ con ba tuổi, có gì mà không tự lo được.”
Nhưng tôi không ngờ rằng chuyện bất trắc thật sự lại xảy ra. Nhân lúc Hách Mẫn vắng nhà, có người đã thông đồng với người giúp việc trong biệt thự, khiến tôi bất tỉnh rồi bắt cóc tôi đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










