01
“GA” là tạp chí thời trang hàng đầu quốc tế.
Nhà sản xuất mang giày cao gót mười centimet, tay cầm ly Starbucks, bước đi nhanh chóng, mỉm cười với tôi:
“Dao Tinh, em đến thật là tốt quá, có em chụp ảnh là tôi yên tâm nhất.”
Cô ấy liếc nhìn tôi:
“Sao cổ tay em bị đỏ thế kia?”
Tôi hơi khựng lại, âm thầm kéo tay áo xuống, mặt hơi nóng lên, nói nhỏ:
“Do dị ứng.”
Không chỉ cổ tay, mà cả mắt cá chân, eo, bắp chân của tôi cũng in dấu ngón tay của Hách Mẫn.
Hai chân tôi cũng mềm nhũn.
…..
Tối qua, tại biệt thự trên núi tuyết, tôi nắm lấy cà vạt của anh ấy, dịu dàng cầu xin:
“Ngày mai em phải đi chụp ảnh, hợp đồng ký từ nửa năm trước rồi, không thể bỏ được.”
Đôi mắt đen của anh sâu thẳm, ngón tay dài mảnh có lớp chai nhẹ nhàng vuốt ve eo tôi, khiến tôi không khỏi run lên:
“Phí vi phạm hợp đồng là bao nhiêu, anh sẽ đền.”
“Không phải là vấn đề tiền phạt.”
Tôi ôm lấy mặt anh, nghiêm túc nói, “Là vì em đã hứa với người ta, không thể thất hứa.”
Cuối cùng, chiếc cà vạt ấy bị buộc vào mắt cá chân của tôi.
Tôi cố gắng bò về phía trước, nhưng lại bị anh kéo chân lại.
Chỉ có thể quỳ trên thảm, nấc nghẹn mà bấu vào những sợi lông trên đó.
Hách Mẫn ôm lấy tôi từ phía sau, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:
“Ngôi sao nhỏ, về sớm nhé.
“Nếu không, anh sẽ phải đến bắt em đấy.”
02
Studio rộng rãi, sáng sủa, đạo cụ đã được chuẩn bị sẵn, nhân viên đã vào vị trí.
Hôm nay là buổi chụp quảng cáo cho đồng hồ xa xỉ.
Tôi điều chỉnh khẩu độ máy ảnh, ra dấu “OK” cho người điều chỉnh ánh sáng, rồi hỏi:
“Người mẫu đâu rồi?”
“Liên lạc không được với anh ta. Đợi chút nhé, haizz.”
Và thế là tôi phải đợi suốt bốn tiếng đồng hồ.
Hai giờ chiều, Lương Nguyên mới lề mề đến muộn.
Anh ta tháo kính râm, nhìn quanh một vòng, ngẩng cao cằm, nói với giọng ngạo mạn:
“Tôi vừa ngủ dậy, bắt đầu thôi.”
Cả buổi trưa không ăn gì, tôi đói đến mức hoa mắt chóng mặt, cố nén giận, đưa máy ảnh lên chụp anh ta.
Bỗng nhiên, Lương Nguyên nhăn mày, chỉ vào tôi và nói một cách cực kỳ thiếu lịch sự:
“Sao nhiếp ảnh lại là nữ?”
Nhà sản xuất sững người, vội vàng hòa giải:
“Dao Tinh là nhiếp ảnh gia thời trang trẻ có tiếng, mời được cô ấy đến đã là khó lắm rồi.”
Lương Nguyên trợn mắt:
“Nữ thì biết gì về nhiếp ảnh, đổi người khác đi.”
Chờ bốn tiếng đã đủ khiến tôi bực bội, giờ lại nghe thêm câu nói nhảm nhí này, cơn giận của tôi bùng lên đến đỉnh điểm.
Tôi hít một hơi thật sâu, cười mỉa mai:
“Anh Lương, chụp ảnh là dùng tay, chứ không phải cái thứ bên dưới đâu nhé?”
“Hay là anh thích nhiếp ảnh nam vì những anh chàng đó chụp bằng cái thứ bên dưới làm anh thấy phấn khích hơn?”
Xung quanh vang lên tiếng cười nhịn không nổi.
Lương Nguyên tức đến đỏ bừng mặt:
“Cô nói linh tinh cái gì đấy! Tôi là trai thẳng chính hiệu!”
Miệng anh ta lắp bắp, gân xanh nổi lên, không cãi lại được tôi, rồi bất chợt giơ cao tay lên.
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay có khớp xương rõ ràng nắm lấy cổ tay của Lương Nguyên, mạnh mẽ hất anh ta sang một bên.
Với lực mạnh như vậy, Lương Nguyên cao một mét tám bị hất bay ra, kêu lên đau đớn.
Từ người đó tỏa ra mùi hương tuyết tùng quen thuộc, như dãy núi tuyết vô tận, hùng vĩ trầm lặng.
Tôi nín thở, từ từ quay đầu lại.
Hách Mẫn cúi mắt xuống, lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh sáng chiếu vào đáy mắt anh, như mặt hồ lấp lánh, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của tôi.
Giọng anh trầm thấp:
“Ngôi sao nhỏ, em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu: “Sao anh lại đến đây?”
“Em không về ăn cơm, anh chỉ còn cách đến tìm em thôi.”
Hách Mẫn ngước mắt lên, lướt qua cả căn phòng, giọng nói bình thản nhưng đầy áp lực:
“Richard Series chọn đại diện kiểu này à?”
“Richard” là tên của hãng đồng hồ này, mỗi chiếc có giá trên tám chữ số, thuộc dòng cao cấp.
Một người đàn ông trung niên trong bộ vest bước ra, mồ hôi đầm đìa, liên tục cúi đầu:
“Xin lỗi, Chủ tịch Hách, đã để ngài chê cười, chúng tôi sẽ lập tức hủy hợp đồng với Lương Nguyên!”
Cả studio im lặng như tờ, mọi người đều kinh ngạc nhìn màn kịch bất ngờ này.
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Chiếc đồng hồ mà Lương Nguyên làm đại diện, chính là thương hiệu thuộc tập đoàn Hách thị.
03
Thực ra, lần đầu tiên tôi gặp Hách Mẫn, anh không phải là người thừa kế của Tập đoàn Hách Thị, mà ngược lại, nghèo rớt mồng tơi.
Năm đó, tôi mười sáu tuổi.
Tôi xách một túi bánh mì, nhìn cậu thiếu niên vừa một mình đánh bại năm tên lưu manh đang cướp bóc, tim đập thình thịch.
Cậu ấy gầy, chỉ có đôi mắt là sáng rực và sắc bén, lạnh lùng liếc nhìn tôi:
“Tìm tôi làm gì?”
Tôi khẽ nói: “Chào, chào anh, em mang đồ ăn cho anh.
Anh có thể giúp em đuối chú em đi được không?”
Tôi cúi đầu, nhìn xuống mũi chân mình:
“Sau khi bố mẹ qua đời, chú em trở nên rất kỳ lạ, tối qua ông ta còn định lật váy …”
“Tối nay ông ta lại sẽ vào phòng em.”
“Em… em rất sợ, xin anh, giúp em.”
Ánh mắt Hách Mẫn trầm xuống, không nói gì, bước dài theo sau tôi,.
Tối hôm đó, người chú định lén vào phòng tôi đã bị đâm xuyên tay bằng con dao nhỏ, tiếng gào thét như lợn bị chọc vang dội khắp phòng .
Hách Mẫn túm cổ áo ông ta, ném ra ngoài.
“Anh không muốn ở lại thêm chút sao?”
Cậu ấy thản nhiên nói: “Ở lại làm gì.”
Tôi nhìn quần áo cũ ký và lớp chai mỏng trên ngón tay cậu.
Thầm nghĩ nếu anh ở lại, tôi có thế mua quần áo mới, cho anh ăn no.
“ em… “Tôi kéo tay Hách Mẫn khi cậu định đi.
Ngay lập tức, có vệ sĩ tiến lên, áp giải Lương Nguyên ra ngoài.
Lạnh lùng, quyết đoán, nói một là một.
Không hề có chút dấu hiệu nào của người từng bị chấn thương não.
Tôi ôm máy ảnh, có chút buồn bã thở dài:
“Xem ra hôm nay không thể chụp được rồi.”
Hách Mẫn nhanh nhạy nhận ra cảm xúc của tôi:
“Em rất muốn chụp à?”
Tôi gật đầu.
Nhiếp ảnh gia luôn trân trọng từng cơ hội chụp hình.
Hách Mẫn cụp mắt xuống.
Suy nghĩ một lúc, anh tháo một cúc áo tay, đeo vào chiếc đồng hồ.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, gân xanh nổi bật trên mu bàn tay, đẹp đến mê hoặc.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, giọng trầm lắng:
“Vậy chụp anh, được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










