Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm ngoái, không chỉ nhà họ Mục, mà cả thôn đều tưởng Mục Kiến Quân đã mất, Mục Viễn Sơn cũng nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ Vương Chiêu Đệ hành hạ Từ Văn Lệ.
Biết trước con trai sẽ quay về, ông ta nhất định sẽ không để quan hệ căng thẳng như vậy.
"Hôm nay các lãnh đạo trong quân đội và đại đội trưởng đều có mặt, tôi cũng muốn nói rõ dự định của mình. Vài ngày nữa, tôi sẽ đưa bố lên thành phố khám chân, sau này mỗi năm tôi sẽ gửi bố 50 đồng tiền dưỡng lão, đến Tết sẽ mang qua. Ngoài ra, bất kể bên đó có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ không can thiệp."
"Là Từ Văn Lệ thổi gió bên gối với con phải không, nó không nói chuyện nó đánh mẹ chồng, hại em chồng sao? Chuyện xấu hổ như vậy, sao nó nói ra được chứ!" Vương Chiêu Đệ cố gắng chia rẽ quan hệ của Mục Kiến Quân và Từ Văn Lệ.
Vợ anh ngoại trừ việc không cho anh quản Mục Kiến Quốc, thì chuyện gì cũng không nói, không ngờ người mẹ kế này lại đổ lỗi ngược lại cho cô.
Trước đó Mục Kiến Quân đã tin tưởng lời của Tề Liên Phúc, nhìn phản ứng của Vương Chiêu Đệ thì còn gì không hiểu nữa.
"Hôm nay nể mặt bố, con không nói gì nữa, sau này ai sống cuộc sống của người nấy, chuyện nhà con không cần người khác quản!"
Vương Chiêu Đệ muốn làm ầm ĩ, nhưng nhìn Mục Kiến Quân đang lạnh mặt và Tề Liên Phúc đang ngồi bên cạnh, mặt bà ta đỏ bừng nhưng cũng không dám gây sự.
Để con trai đưa mình đi khám bệnh, Mục Viễn Sơn cũng không nói gì.
"Ăn cơm thôi, mọi người cùng thử tay nghề của vợ Kiến Quân nào." Tề Liên Phúc phá tan bầu không khí ngượng ngùng, mời mọi người dùng bữa.
Ăn cơm xong, Mục Kiến Quân để Giản Ba và Đào Đại Bảo về, tiện thể đưa Lâm Phương về cùng.
"Không được, cơ thể cậu vừa mới hồi phục không lâu, chúng tôi không dám rời đi, chăm sóc cậu hiện đang là trách nhiệm của chúng tôi, bây giờ chúng tôi cũng đang làm việc."
"Vậy để Đại Bảo đưa y tá Lâm về đi. Tôi về nhà có vợ chăm sóc. Giờ mà bên cạnh có thêm một người phụ nữ khác cũng kỳ cục."
Cách nói này bị Giản Ba phản bác: "Y tá Lâm là nhân viên y tế chuyên nghiệp, có thể kiểm tra sức khỏe định kỳ cho cậu, cậu yên tâm, lúc cô ấy kiểm tra chúng tôi đều ở bên cạnh nhìn, đảm bảo sẽ không để em dâu hiểu lầm."
Bây giờ đã hiểu lầm rồi ấy chứ. Mục Kiến Quân nói với Giản Ba rằng anh có thể đến bệnh viện thành phố khám định kỳ. Anh cũng không phải người già yếu, không nhất thiết phải có y tá đi theo.
"Ca phẫu thuật tiếp theo của cậu được ấn định vào ba tháng nữa. Sau khi cậu phẫu thuật thành công thì chúng tôi mới coi như hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó."
"Vậy thì ngày mai đưa bố tôi đi thành phố khám đi!" Mục Kiến Quân nhìn Giản Ba.
Ban đầu anh tưởng quân đội cử người đưa anh về nhà xong sẽ rời đi, nên anh cũng không kén chọn người. Bây giờ xem ra không đơn giản như vậy.
Ngày mai đi thành phố vừa hay tìm cơ hội gọi điện thoại, cuộc đời của anh phải do anh tự quyết định, không thể để người khác sắp đặt.
Còn cô gái Lâm Phương kia nữa. Mục Kiến Quân biết nhà họ Lâm có chút thế lực ở tỉnh thành. Nếu họ nghĩ như vậy có thể muốn làm gì thì làm bằng cách dựa vào quyền thế của nhà họ Lâm, thì họ đã nhầm rồi.
Sau khi mọi người giải tán, Từ Văn Lệ mới từ đội sản xuất quay về dọn dẹp bát đũa, quét dọn nhà cửa.
Tráng Tráng và Xảo Xảo cũng giúp đỡ làm việc, Mục Kiến Quân vừa bê bàn vừa hỏi hai anh em: "Hai đứa muốn gì, ngày mai bố ra ngoài mua về cho."
"Đồ ăn ngon, bánh quẩy lớn, sườn lớn, bánh bông lan, còn có táo..." Mục Xảo Xảo đếm từng món một.
Mục Kiến Quân thấy hơi lạ, sao con gái lại biết những món ăn này, chẳng lẽ con bé đã ăn rồi sao?
"Con không cần gì cả, mẹ có..."
Từ Văn Lệ bước đến bịt miệng con gái lại, dùng ánh mắt cảnh cáo con bé không được nói nữa: "Xảo Xảo nhà mình là bé ham ăn, nghe người ta nói đến đồ ăn ngon là con bé nhớ."
Mục Tráng Tráng ngẩng đầu hỏi: "Bố lại đi nữa sao?"
"Bố đưa ông nội đi thành phố khám bệnh, mấy hôm nữa sẽ về."
Giải thích xong với con trai, Mục Kiến Quân nhìn Từ Văn Lệ: "Ngày mai sau khi anh đi nếu có ai nói gì, em đừng để trong lòng."
"Tại sao hai đồng chí kia không quay về đơn vị công tác của quân đội?"
"Ba tháng nữa anh còn phải phẫu thuật một lần nữa, lần này mời chuyên gia khoa não ở Bắc Kinh, chắc họ sợ nếu đi rồi lỡ anh có chuyện gì sẽ phải chịu trách nhiệm."
Hai người kia không đi, Lâm Phương càng không thể đi. Từ Văn Lệ nghĩ đến vẻ mặt trà xanh của cô ta là thấy phiền.
"Nếu cô y tá Lâm kia cố tình gây sự với em, em sẽ không nương tay đâu đấy!"
"Cứ việc đối phó, có chuyện gì anh chịu trách nhiệm."
Thái độ này được đấy, Từ Văn Lệ quay người tiếp tục làm việc.
Buổi tối, cặp song sinh năn nỉ Mục Kiến Quân kể chuyện tiếp, Mục Kiến Quân nhìn Từ Văn Lệ đang quay lưng về phía mình, trong lòng có chút phức tạp.
Anh đã quên tình cảm trước đây với Từ Văn Lệ như thế nào, bây giờ cũng chưa nói đến thích cô, mà là áy náy và thương xót nhiều hơn.
Hai người đã có con với nhau, cho dù là vì trách nhiệm hay đạo nghĩa, anh cũng sẽ không ly hôn.
Bây giờ bảo anh làm chuyện thân mật vợ chồng với Từ Văn Lệ, anh thật sự không làm được. Còn một nguyên nhân quan trọng khác nữa, anh không dám chắc ca phẫu thuật ba tháng sau nhất định sẽ thành công. Anh không muốn làm hại Từ Văn Lệ.
Cứ duy trì hiện trạng vậy đi, Mục Kiến Quân thu hồi ánh mắt tiếp tục kể chuyện cho hai đứa nhỏ.
Sáng sớm hôm sau, Từ Văn Lệ đã dậy chuẩn bị, gói một ít sủi cảo, ăn sáng xong thì tiễn Mục Kiến Quân ra cửa.
"Không cho tôi đi theo cũng được, con phải đưa Kiến Quốc đi bệnh viện khám."
"Mục Kiến Quốc đâu?" Anh thật sự nên gặp hắn ta, trước mặt bố và Đào Đại Bảo không thể đánh hắn ta tàn phế được, nhưng dạy dỗ hắn ta một trận, thay vợ lấy chút tiền lãi trước cũng được.
Tuy Vương Chiêu Đệ thích làm ầm ĩ, nhưng không phải là người hoàn toàn không có đầu óc, sợ Mục Kiến Quân đánh con trai mình, nên không chịu nói cho anh biết Mục Kiến Quốc đang ở đâu.
Không chịu nói chỉ có thể chứng minh bọn họ chột dạ, Mục Kiến Quân mở cửa lên xe, giục Đào Đại Bảo nhanh chóng lái xe đi.
"Phì, quả nhiên không phải thịt trên người mình thì không đau lòng, dám động vào Kiến Quốc, bà đây liều mạng với nó!" Vương Chiêu Đệ nhổ một bãi nước bọt vào đám bụi bay mù mịt.
"Bác gái đừng giận, anh Mục đi gấp như vậy chắc chắn là muốn đưa bác cả đi bệnh viện sớm." Vẻ mặt chán ghét của Lâm Phương chợt lóe lên, sau đó lại nở nụ cười chào hỏi Vương Chiêu Đệ.
Cô ta đã sớm biết Vương Chiêu Đệ không phải mẹ ruột của Mục Kiến Quân, đến đây làm quen cũng chỉ là để lấy lòng bà ta, tẩy não bà ta, để bà ta đi gây phiền phức cho Từ Văn Lệ.
Cô y tá này không ngại đường xa từ tỉnh thành đến đây, chẳng phải là vì anh cả sao? Vương Chiêu Đệ nghĩ nếu mình làm thân với cô y tá này, có thể để cô ta ra mặt đối phó với Từ Văn Lệ.
Hai người cùng chung mưu đồ lập tức đồng ý với nhau, Vương Chiêu Đệ còn kéo Lâm Phương vào nhà ngồi.
"Mẹ, anh cả bọn họ đi chưa, may mà con nhanh trí, không chạm mặt anh ấy..."
Mục Kiến Quốc trốn trên núi cả buổi, nghe thấy tiếng còi xe đi xa mới dám xuống núi, hắn thật sự rất sợ Mục Kiến Quân.
Vào nhà nhìn thấy Lâm Phương, mắt hắn sáng lên, cô gái này anh cả không cần thì hắn có thể nhận!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


