“Mình và Hạ Thiển dự định tổ chức hôn lễ vào đầu tháng Một năm sau. Đến lúc đó, nếu có thể sắp xếp thời gian, mọi người đều đến tham dự nhé.”
Có lẽ hiện tại, hắn vẫn chưa thật sự yêu Hạ Thiển. Đối với hắn, lựa chọn kết hôn với cô phần nhiều xuất phát từ hoàn cảnh, cùng cảm giác áy náy và chấp niệm còn sót lại từ kiếp trước. Nhưng hắn sẵn lòng học cách yêu cô, cũng sẵn lòng yêu thương gia đình nhỏ của hai người.
Kiếp này, hắn muốn Hạ Thiển được sống trong sự nâng niu và chiều chuộng, tuyệt đối không để bi kịch của kiếp trước tái diễn.
“Hôn lễ sao? Đầu tháng Một năm sau?”
Tin tức bất ngờ được Lý Trạch tung ra giữa đêm khuya chẳng khác nào một tiếng sấm, khiến Giang Chiếu lập tức ngồi bật dậy.
“Lý Trạch, cậu không bị sốt đấy chứ?”
Mặc dù trong bóng tối chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, Giang Chiếu vẫn cố chấp nhìn chằm chằm về phía chiếc giường đối diện, muốn biết rốt cuộc Lý Trạch đang nghĩ gì.
“Sao đột ngột vậy?”
Cố Minh Chi cũng bị tin kết hôn không hề có dấu hiệu báo trước này làm cho kinh ngạc. Chỉ còn vài tháng nữa là bọn họ sẽ tốt nghiệp, hoàn toàn có thể đợi đến lúc ấy rồi mới tổ chức hôn lễ.
Bành Yến phản ứng hơi chậm, nhưng khả năng tưởng tượng lại vô cùng phong phú. Suy nghĩ đầu tiên vừa xuất hiện, hắn đã buột miệng hỏi ngay:
“Lý Trạch, chẳng lẽ hai người cưới chạy bầu sao?”
Thật ra, Bành Yến không hề có ác ý, chỉ là nghĩ gì liền nói đó mà không kịp cân nhắc. Nhưng người nói vô tình, người nghe lại hữu ý.
Quả nhiên, câu hỏi vừa dứt, phòng ký túc xá lập tức rơi vào một khoảng im lặng ngắn ngủi. Ngay cả Bành Yến vốn vô tư, chậm chạp cũng muộn màng nhận ra hàm ý trong lời mình vừa nói.
Hạ Thiển là con gái duy nhất của chủ tịch Tập đoàn Sầm Uy, cũng là một “bạch phú mỹ” nổi tiếng ở Đại học J. Trong khi đó, Lý Trạch chỉ là một chàng trai nghèo lớn lên trong cô nhi viện, đến chuyện ăn no mặc ấm cũng từng là vấn đề.
Trước đây, trên diễn đàn Đại học J còn lan truyền tin đồn rằng Lý Trạch đã bám được vào đại tiểu thư nhà họ Hạ. Nhưng hai người ở bên nhau luôn tỏ ra lạnh nhạt, không có vẻ gì thân mật. Nếu lúc này lại truyền ra tin Hạ Thiển mang thai, hai người vội vàng kết hôn, quả thật rất khó khiến người khác không suy nghĩ nhiều.
Chẳng lẽ vì sắp tốt nghiệp, chàng trai nghèo Lý Trạch muốn bớt đi hai mươi năm phấn đấu nên cố ý khiến Hạ Thiển mang thai, sau đó dựa vào đứa bé trong bụng cô để bước chân vào nhà họ Hạ, thậm chí chiếm lấy cả Tập đoàn Sầm Uy?
Dường như không nhận ra suy nghĩ khác thường của mọi người, Lý Trạch vẫn bình thản nói:
“Cũng không hoàn toàn là cưới chạy bầu. Chỉ là Hạ Thiển bất ngờ mang thai, đến nay đã gần hai tháng nên bọn mình quyết định kết hôn sớm hơn dự tính.”
Nếu là kiếp trước, có lẽ hắn thật sự mang theo những toan tính như mọi người đang nghi ngờ. Nhưng kiếp này, ngay từ khoảnh khắc trọng sinh, Lý Trạch đã dập tắt ý nghĩ ấy, quyết định phải dựa vào chính năng lực của mình để tạo dựng sự nghiệp.
Vì vậy, cho dù hiện tại Hạ Thiển không mang thai, chỉ cần cô muốn kết hôn, Lý Trạch vẫn sẽ lập tức đồng ý. Khác biệt duy nhất có lẽ chỉ là hôn lễ được tổ chức sớm hay muộn mà thôi.
“Hai người thật sự đã quyết định giữ đứa bé này sao?”
Trong giới thượng lưu không tồn tại bí mật tuyệt đối. Chuyện Hạ Thiển mang thai, Hứa Phi Phàm đã vô tình nghe cha mẹ nhắc đến từ mấy ngày trước. Chỉ là đứa bé xuất hiện không đúng lúc nên hắn vẫn cho rằng nhà họ Hạ sẽ lựa chọn từ bỏ. Không ngờ sự việc cuối cùng lại phát triển đến mức hai người quyết định kết hôn.
Nếu không biết trong mối quan hệ này, người chủ động từ đầu đến cuối vẫn luôn là Hạ Thiển, đồng thời không quan sát Lý Trạch suốt nửa tháng qua để nhận ra hắn không phải kiểu người sẵn sàng lợi dụng phụ nữ và hy sinh hôn nhân vì tiền đồ, có lẽ ngay cả Hứa Phi Phàm cũng sẽ tin những lời đồn về hắn.
“Bọn mình đã quyết định rồi. Đứa bé là món quà ông trời ban tặng. Nếu con đã đến, bất kể vào thời điểm nào, mình và Hạ Thiển đều sẽ vui vẻ chào đón.”
Hắn đã mắc nợ đứa con này suốt một đời. Kiếp này, dù thế nào hắn cũng tuyệt đối không để con gái mình phải chịu thêm bất kỳ ấm ức nào.
Lý Trạch cũng đã lên kế hoạch. Trước khi đứa bé chào đời, hắn và Hạ Thiển sẽ tạm thời sống tại nhà họ Hạ. Đến khi con được sinh ra, công việc của hắn có lẽ cũng đã ổn định. Khi ấy, hai người có thể thuê một căn nhà bên ngoài rồi cùng nhau chăm sóc con. Cuộc sống chắc chắn sẽ vất vả, nhưng không phải không thể xoay xở.
Kiếp trước, vì quá để tâm đến thể diện và lòng tự trọng, sau khi kết hôn không lâu, Lý Trạch đã bóng gió xúi Hạ Thiển mua một căn nhà ở trung tâm thành phố. Đương nhiên, toàn bộ tiền mua nhà đều do Hạ Chính Tùng chi trả.
Khi ấy, ngày nào hắn cũng bận rộn tranh quyền đoạt lợi trong Tập đoàn Sầm Uy, để một mình Hạ Thiển đang mang thai ở nhà. Cô không chỉ phải chịu đựng những gánh nặng về thể chất trong thai kỳ mà còn phải một mình lo liệu mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình.
Bây giờ nhớ lại, ngay cả Lý Trạch cũng không thể tin năm đó mình lại có thể tuyệt tình đến vậy.
Bị người khác bàn tán thì đã sao? Vốn dĩ hắn phải dựa vào nhà họ Hạ mới có được mọi thứ sau này. Chẳng lẽ chỉ cần ra khỏi nhà họ Hạ, hắn có thể phủ nhận và cắt đứt sự thật ấy sao?
Thể diện, bản lĩnh và lòng tự trọng đều phải do chính mình giành lấy, tuyệt đối không phải thứ người khác có thể ban cho!
“Hai người đã chọn được ngày cụ thể chưa?”
Lục Đào cũng có chút kinh ngạc trước quyết định kết hôn đột ngột của Lý Trạch. Nhưng trước đó, hắn từng nghe Hứa Phi Phàm nhắc qua đôi câu nên cũng không đến mức quá bất ngờ.
“Đến lúc ấy, mình sẽ chuẩn bị cho hai người một phong bao thật lớn. Cậu không được chê ít đâu đấy.”
“Cậu nói gì vậy? Quan trọng nhất là tấm lòng. Chỉ cần cậu đến, không có tiền mừng cũng chẳng sao.”
Kiếp trước, hôn lễ của Lý Trạch và Hạ Thiển tuy được tổ chức long trọng nhưng mọi thứ đều diễn ra vô cùng vội vàng. Khi ấy, có lẽ vì chột dạ nên hắn đặc biệt để ý đến những lời bàn tán trong trường. Hắn hoàn toàn không muốn những người xung quanh biết mình và Hạ Thiển kết hôn khi chưa tốt nghiệp chỉ vì có con.
Vì vậy, khách mời trong hôn lễ phần lớn đều là đối tác kinh doanh của Hạ Chính Tùng, còn bạn học trong trường lại chẳng có mấy người.
Kiếp này, Lý Trạch không còn mang những suy nghĩ ấy. Hắn không muốn để Hạ Thiển phải chịu ấm ức, cũng không quan tâm người khác sẽ bàn tán thế nào. Thời gian rồi sẽ chứng minh tất cả.
“Ngày cụ thể vẫn chưa được quyết định. Đợi hai nhà bàn bạc xong, mình sẽ thông báo ngay cho mọi người.”
Lần này, hắn chỉ muốn báo trước tin vui để mọi người có thời gian chuẩn bị, tránh đến lúc cận ngày mới thông báo, khiến những người bạn cùng phòng cảm thấy xa cách.
“Khi nào quyết định được thì phải báo ngay cho anh em đấy. Nghe nói tổ chức hôn lễ có rất nhiều thứ phải chuẩn bị. Đến lúc đó, bọn mình cũng có thể giúp cậu tham khảo.”
Biết Lý Trạch không cha không mẹ, bên cạnh không có trưởng bối hướng dẫn, Cố Minh Chi kín đáo lên tiếng nhắc nhở. Mặc dù bản thân hắn cũng không hiểu hết các phong tục và những điều cần lưu ý trong hôn lễ, gia đình mọi người đều có trưởng bối để hỏi. Dù sao vẫn tốt hơn để Lý Trạch một mình xoay xở.
“Đúng đấy, Minh Tử suy nghĩ rất chu đáo. Mình từng tham dự khá nhiều hôn lễ nên cũng biết trong đó có vô số quy tắc. Có những chuyện ngày thường chẳng đáng để ý, nhưng đến ngày cưới lại trở thành điều kiêng kỵ, không được làm hay không được nói, nếu không sẽ bị xem là không may mắn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)