Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chồng Mới Cưới Vô Sinh, Thế Nhưng Tôi Lại Mang Thai Chương 11: Tôi Muốn Tìm Người Đó Để Báo Ơn

Cài Đặt

Chương 11: Tôi Muốn Tìm Người Đó Để Báo Ơn

Ngày hôm sau.

Biệt thự của Hoắc Hành Chu trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều.

Đỗ Quyên và Hoắc Kiến Thành thấy mọi chuyện đã trở lại bình thường, liền chuyển ra khỏi biệt thự của con trai. Còn cưỡng ép mang theo Hoắc Tư Kiều, không cho cô ấy làm kỳ đà cản mũi, muốn để lại không gian riêng cho đôi vợ chồng trẻ.

Bọn họ vừa đi, Kiều Tích liền có thể thoải mái chữa trị cho Hoắc Hành Chu.

Trong phòng yên tĩnh, người đàn ông ngồi trên xe lăn, mắt cá chân được châm cứu bằng kim dài. Ánh mắt anh luôn dõi theo Kiều Tích, nhìn cô bận rộn trước sau, đôi môi nhỏ mím chặt, vẻ mặt không vui.

Im lặng đến lạ thường.

"Kiều..." Anh vừa nói được một chữ.

Kiều Tích liền bật tivi lên, tiếng tivi át đi giọng nói của anh, khiến anh cảm thấy bức bối.

Cô nhóc này, giận dai thật đấy.

Hoắc Hành Chu nhìn chằm chằm vào lưng cô, cau mày, mười ngón tay trắng nõn thon dài nắm chặt ga giường, trên mặt thoáng hiện vẻ đau đớn: "Đau…"

...

Kiều Tích quay người lại nhìn thấy dáng vẻ của anh liền hoảng hốt: "Đau ở đâu? Huyệt đạo... Ối! Anh buông ra, đè vào kim rồi!"

Cô bị Hoắc Hành Chu kéo một cái, ngã vào lòng anh, ngồi lên đùi anh.

"Nói xong rồi mới buông, nếu không cô lại chạy mất."

Anh dễ dàng ôm lấy eo cô.

Lông mi Kiều Tích run rẩy, tai đỏ bừng, môi ửng hồng. Cô chưa bao giờ thân mật với người đàn ông nào như vậy.

"Tối qua tránh mặt tôi, sáng nay lại giận dỗi." Tay anh vô thức xoa xoa eo cô, khiến Kiều Tích rùng mình.

"Anh không tin tôi, cứ phải dùng dự án để đổi." Cô biết mình không có quyền tức giận, nhưng vẫn không nhịn được.

Đó là tâm huyết của anh, cũng là chỗ dựa duy nhất để chi thứ hai vực dậy.

"Đương nhiên là tôi tin cô."

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô: "Trác Phong là do chi thứ nhất phái đến hại tôi, dự án đó cũng là tôi cố ý tặng cho chi thứ nhất. Chính vì tin tưởng cô, tôi mới nghĩ cô có thể diễn tốt vở kịch này cùng tôi."

Cơn giận trong lòng Kiều Tích dịu xuống.

"Diễn kịch gì?"

"Trước khi tôi có thể đứng dậy, đừng để lộ y thuật cao minh của cô." Giọng anh êm dịu, khuôn mặt tuấn tú vô cùng rõ ràng.

Đâu có cao minh gì đâu.

Kiều Tích cúi đầu tự nhủ.

"Vậy cậu chủ Tôn..."

"Cô là người học y, đương nhiên có thể chữa được những bệnh thông thường. Còn đôi chân của tôi là bệnh nan y, đã bị tuyên án tử hình. Nhiều chuyên gia, viện sĩ đều bó tay."

"Ừm, tôi biết rồi." Kiều Tích ngoan ngoãn gật đầu, chỉ cần không phô trương y thuật quá mức là được.

Hoắc Hành Chu nhìn cô đáng yêu như vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Anh đột nhiên nhớ đến những lời nhảm nhí mà Chu Dực nói tối qua, yết hầu chuyển động, liếm nhẹ môi. Cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi đó xuống.

Kiều Tích đỏ mặt đẩy ngực anh: "Anh buông tôi ra trước đi, tôi phải rút kim rồi."

Hoắc Hành Chu vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng nhịp tim lại khác thường.

Kiều Tích ngồi xổm xuống, ngón tay kẹp lấy đuôi kim, nhanh chóng rút ra. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng trên đỉnh đầu, không thể trốn tránh, khuôn mặt càng đỏ hơn.

Tiếng tivi treo tường vang lên.

"Phóng viên đài chúng tôi đến thăm Quỹ Tinh Nguyệt, kể từ khi thành lập, quỹ đã giúp đỡ hàng trăm trẻ em thất học hoàn thành việc học, đồng thời hỗ trợ hàng nghìn gia đình. Tuy nhiên, người sáng lập đằng sau nó chưa bao giờ lộ diện, chúng tôi..."

Kiều Tích nghe đến say mê, nhớ lại hình như Hoắc Tư Kiều đã từng nhắc đến Quỹ Tinh Nguyệt.

Ánh mắt cô sáng lên, ngẩng đầu nhìn Hoắc Hành Chu, nói: "Tôi cũng được Quỹ Tinh Nguyệt hỗ trợ."

"Trước đây nhà tôi rất nghèo, ngay cả học phí cũng không đủ. Có người tốt đã hỗ trợ tất cả trẻ em ở làng tôi, nhờ vậy tôi mới được đi học. Tôi luôn muốn tìm được người tốt bụng đó."

Ánh mắt Hoắc Hành Chu phức tạp, hỏi: "Tìm người đó làm gì?"

"Báo ơn."

Đôi mắt xinh đẹp của cô như hồ nước mùa thu, dịu dàng và trong sáng, nhìn thẳng vào trái tim anh.

Hoắc Hành Chu không ngờ hành động bốc đồng lúc trước lại trở thành tia sáng trong cuộc đời người khác. Anh ngẩn ngơ, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.

Cả hai đều giật mình như bị điện giật, sự mờ ám nảy sinh trong im lặng.

"Anh Hoắc, anh là... người đó sao?"

Kiều Tích chưa kịp nói hết câu thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

Cốc cốc.

Anh đáp, Kiều Tích vội vàng chỉnh lại quần áo cho anh: "Tôi đẩy anh xuống."

Bàn tay trắng nõn như củ hành đặt lên xe lăn. Trong lòng Hoắc Hành Chu dâng lên cảm giác xao xuyến đã lâu, anh cố gắng kìm nén, đều tại những lời nhảm nhí của Chu Dực.

Trong phòng khách.

Bà chủ Tôn nhìn quanh, không thấy Đỗ Quyên đâu liền yên tâm.

"Bà chủ Tôn, phu nhân nhà chúng tôi đã chuyển về rồi, không ở đây nữa." Thím Tiền nhanh trí, biết được suy nghĩ của bà ta. Hai người phụ nữ này cứ gặp nhau là cãi nhau chí chóe, từ nhỏ đã không ưa nhau.

Tôn Uy Mãnh cười ha hả: "Mẹ, mẹ to béo như vậy, còn sợ bà ấy sao."

"Đồ mất nết! Nói cái gì vậy!"

Bà chủ Tôn tức giận vỗ vào lưng anh ta vài cái, bà ta là đầy đặn, phúc hậu!

"Ui da, đau quá!"

Kiều Tích và Hoắc Hành Chu đến phòng khách thì thấy cậu chủ Tôn đang kêu đau. Cô khẽ ho vài tiếng, hai mẹ con đồng loạt nhìn sang.

"Cậu hai Hoắc, cô chủ Hoắc."

Bà chủ Tôn trang nghiêm chào hỏi, Tôn Uy Mãnh nhìn thấy Kiều Tích liền đỏ mặt, ấp úng không nói nên lời.

"Nhờ có cô chủ Hoắc cứu con trai tôi, nếu không thì hậu quả khó lường. Hôm nay tôi đến đây để cảm ơn." Bà chủ Tôn trực tiếp đưa một tấm chi phiếu năm mươi vạn tệ, đúng là hào phóng.

Kiều Tích vội vàng xua tay: "Tôi chỉ là tiện tay giúp đỡ, ai gặp cũng sẽ cứu thôi."

"Cô không nhận, là chê ít sao?" Như thể chỉ cần Kiều Tích nói "phải", bà ta sẽ lập tức tăng lên năm triệu.

Hoắc Hành Chu biết tính cách của nhà họ Tôn, thích dùng tiền để đè bẹp người khác. Anh trực tiếp nhận lấy chi phiếu, nhét vào tay Kiều Tích.

"Đã đưa rồi thì em cứ nhận lấy. Mạng sống của cậu chủ Tôn đáng giá ngàn vàng, năm mươi vạn này có là gì." Giọng Hoắc Hành Chu lạnh nhạt, ánh mắt đen láy, trông rất uy nghiêm.

Cậu chủ Tôn trốn ở phía sau, nhìn chằm chằm vào chân anh, bên ngoài đồn đại Hoắc Hành Chu "bất lực" rồi. Cậu chủ Tôn cảm thấy đồng cảm, thật đáng thương.

"Anh nhìn cái gì?" Hoắc Hành Chu lạnh lùng nói.

Cậu chủ Tôn dè dặt dò hỏi: "Hoắc nhị, anh thật sự bất lực rồi sao? Vậy... chẳng phải là Kiều Tích chịu thiệt thòi sao? Nhưng y thuật của cô ấy cao minh như vậy, chắc chắn có thể chữa khỏi cho anh, đúng không?"

"Đồ ngốc, nói linh tinh gì vậy!"

Bà chủ Tôn vội vã bịt miệng anh ta lại.

"Ấy." cậu chủ Tôn ôm đầu chạy loạn: "Con chỉ muốn cầu xin Kiều Tích chữa bệnh cho con, cô ấy châm cứu một cái là con tỉnh lại ngay. Biết đâu châm thêm vài cái nữa là con khỏi!"

Đàn ông nào mà muốn bị bệnh "kia" chứ! Anh ta đã bị giới thượng lưu Hải Thành cười nhạo bao nhiêu năm rồi.

"Mẹ cứ đánh chết con đi, dù sao con cũng không muốn sống nữa. Đàn ông mà bất lực thì còn hy vọng gì nữa! Con đã uống bao nhiêu thuốc rồi mà vẫn không khỏi." Cậu chủ Tôn ngồi bệt xuống đất ăn vạ, càng nói càng tủi thân, nước mắt lưng tròng.

Bà chủ Tôn đau lòng, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.

Thím Tiền đứng bên cạnh khuyên can mãi không được, chỉ biết bất lực nhìn.

Kiều Tích cắn môi, đôi mắt long lanh đầy vẻ khó xử, cô đưa tay ra kéo nhẹ tay áo Hoắc Hành Chu. Người đàn ông thuận thế nắm lấy tay cô, ngón tay xoa nắn bàn tay mềm mại của cô.

Cuối cùng, anh dùng ngón tay viết hai chữ trong lòng bàn tay cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc