Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Tích mặc chiếc váy hoa nhạt màu đã bạc phếch vì giặt giũ quá nhiều, lạc lõng giữa không gian xa hoa tột đỉnh của căn biệt thự. Trước mặt cô là người mẹ hai mươi năm biệt tích, bà ta ăn vận sang trọng, nắm tay cô khóc lóc kể lể: "Tích Tích, con ở quê khổ sở lắm rồi, gả vào nhà họ Hoắc sẽ được hưởng vinh hoa phú quý."
Trái tim Kiều Tích thắt lại, chút khát khao tình mẫu tử cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.
Cô nhìn Triệu Ngọc Trân, ánh mắt lạnh nhạt: "Con mới là con gái ruột của mẹ, vậy mà mẹ muốn con thay con gái riêng Tô Vi Vi của mẹ đi xung hỉ sao? Người đàn ông đó còn bị tai nạn xe cộ, hôn mê bất tỉnh, sống thực vật rồi?"
Nhà họ Tô ham giàu sang nên đã nhận lời xung hỉ cho nhà họ Hoắc, nhưng lại không muốn Tô Vi Vi phải chịu khổ.
Hóa ra cô chỉ là vật thế thân, ngay từ đầu đã là quân cờ hy sinh, Triệu Ngọc Trân đón cô từ quê lên cũng chỉ vì mục đích này.
Cô đã từng ngây thơ nghĩ rằng Triệu Ngọc Trân hối hận, muốn bù đắp tình mẫu tử.
Triệu Ngọc Trân khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống trước mặt cô: "Mẹ cũng bất đắc dĩ lắm con à. Mẹ chỉ là vợ hai, là mẹ kế! Nhìn thì có vẻ là bà chủ giàu có, nhưng cũng có biết bao nỗi khổ tâm. Mẹ đã sinh ra con, con hãy giúp mẹ lần này đi! Thay chị con xuất giá đi!"
Kiều Tích hít sâu một hơi, khóe mắt cay xè.
Năm đó, Triệu Ngọc Trân bỏ rơi cô khi còn đỏ hỏn, gả vào nhà họ Tô làm vợ lẽ. Bà ta yêu thương con gái riêng Tô Vi Vi như con ruột, hai mươi năm trời không hề đoái hoài gì đến cô con gái ruột đang sống cơ cực nơi quê nghèo.
Cô đã từng nghĩ rằng Triệu Ngọc Trân đón cô về là vì lương tâm trỗi dậy, nhớ đến đứa con gái bị bỏ rơi, nào ngờ lại là để vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của cô.
"Được, con gả."
Coi như trả nợ ân tình sinh thành.
Triệu Ngọc Trân nín khóc mỉm cười, vội vàng lau nước mắt rồi kéo cô đứng dậy: "Nhà họ Hoắc đã chuẩn bị áo cưới cho con rồi, đỏ rực đẹp lắm, mau thay đi."
Bà ta chỉ chăm chăm vào mục đích của mình, hân hoan chuẩn bị.
Kiều Tích hất tay bà ta ra, khuôn mặt xinh đẹp phủ một lớp băng giá: "Đây là lần cuối cùng, sau này con và mẹ ân đoạn nghĩa tuyệt."
Triệu Ngọc Trân sững người một lúc, rồi nhanh chóng coi như không có chuyện gì xảy ra, sai người giúp việc thay áo cưới cho Kiều Tích.
Kiều Tích đứng yên như một con rối gỗ mặc người ta thao túng, dung mạo vốn đã xinh đẹp nay càng thêm rực rỡ trong bộ áo cưới lộng lẫy.
Ánh mắt cô lướt qua cầu thang, bắt gặp bóng dáng yểu điệu đang đứng đó. Là Tô Vi Vi, khóe miệng cô ta nhếch lên nụ cười đắc ý, nhìn cô như muốn nói: "Đồ đáng thương không có mẹ."
Kiều Tích buông thõng tay, siết chặt chiếc hộp thuốc mang từ quê lên.
Người giúp việc nhắc nhở: "Bà chủ, xe nhà họ Hoắc đã đến cửa rồi."
Triệu Ngọc Trân giục giã: "Tích Tích, đừng để nhà họ Hoắc đợi lâu. Đồ rách rưới này đừng mang đến nhà họ Hoắc, kẻo bị người ta cười chê." Bà ta đẩy Kiều Tích ra ngoài, định giật lấy hộp thuốc trong tay cô.
Kiều Tích né tránh, Triệu Ngọc Trân mất đà loạng choạng, suýt ngã.
"Đây là đồ dùng cá nhân của con, mẹ không có quyền động vào."
Kiều Tích lạnh lùng nói, ánh mắt xa cách.
Hộp thuốc là mạng sống của cô, là công cụ để cô chữa bệnh cứu người.
Phía sau, Tô Vi Vi đỡ Triệu Ngọc Trân dậy, giọng điệu khinh miệt: "Mẹ nhỏ, con thấy Kiều Tích không muốn lắm. Để con gái ruột của mẹ đi gả thay, có phải là ủy khuất cô ta không?"
Triệu Ngọc Trân nịnh nọt: "Đây là phúc phận của nó, làm vợ của cậu hai Hoắc đã thành người thực vật cũng là để nó trèo cao rồi, ở quê nó làm sao có thể sống những ngày tháng tốt như vậy chứ."
Kiều Tích hoàn toàn chết tâm.
Rầm!
Cô đóng sập cửa xe, ngăn cách những âm thanh ghê tởm kia.
Xe chạy thẳng đến nhà họ Hoắc, hoàng hôn dần buông xuống.
Nhà họ Hoắc là gia tộc giàu có bậc nhất Hải Thành, nhà họ Tô cũng là nhờ may mắn mới có được mối hôn sự này. Dòng chính của nhà họ Hoắc được chia thành chi thứ nhất và chi thứ hai.
Cậu hai nhà họ Hoắc là Hoắc Hành Chu vô cùng tài giỏi, là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí người đứng đầu gia tộc, nhưng lại gặp tai nạn xe cộ cách đây một tháng, hôn mê bất tỉnh, sống thực vật, gần như bị bệnh viện trả về vì vô phương cứu chữa.
Chàng trai trẻ tài giỏi được săn đón nhất Hải Thành, trong chớp mắt trở thành người mà các tiểu thư khuê các tránh né.
Nghe nói, ngay cả khả năng sinh sản cũng mất đi.
Thật đáng thương!
Chi thứ hai nhà họ Hoắc không còn cách nào khác, chỉ có thể tin vào lời đồn xung hỉ.
Tầm nhìn của Kiều Tích bị khăn voan đỏ che khuất, thím Tiền, người giúp việc nhà họ Hoắc dìu cô vào biệt thự, chiếc mũ phượng trên đầu nặng trĩu khiến cô gần như không thể ngẩng lên nổi.
Cô được đưa vào một phòng ngủ rộng rãi, ngồi bên giường.
Thím Tiền dùng sợi dây đỏ dài nửa mét quấn quanh tay phải của cô hết vòng này đến vòng khác, đầu kia của sợi dây được buộc vào tay trái của người đàn ông trên giường.
"Không được cởi ra, đây là quy tắc." Thím Tiền dặn dò: "Làm hỏng chuyện, cô gánh không nổi đâu."
Kiều Tích khẽ gật đầu, cổ đau nhức đến mức gần như không thể duỗi thẳng.
Kiều Tích nhẹ nhàng đặt hộp thuốc xuống cạnh chân, mùi thuốc thoang thoảng tỏa ra khiến cô cảm thấy an tâm phần nào.
Chỉ cần có hộp thuốc, cùng với kỹ thuật châm cứu của mình, đó chính là điểm tựa của cô.
Cả người cô cứng đờ đau nhức, theo bản năng cô cong những ngón tay thon dài xoa bóp cổ, nhưng lại quên mất sợi dây đỏ trên tay.
Cô bị giật mạnh.
Những hạt châu trên mũ phượng va chạm vào nhau leng keng, cô ngã nhào xuống giường, khăn voan đỏ cũng tuột ra.
Cả người đè lên một cơ thể ấm áp, đôi môi đỏ mọng của cô chạm vào má người đàn ông.
Người đàn ông nằm dưới thân cô mặt mày tái nhợt, nhắm chặt hai mắt, hàng mi dài cong vυ"t tạo thành một bóng râm, đẹp trai đến nao lòng. Chỉ có vết son môi đỏ chót lưu lại trên má, phá vỡ vẻ lạnh lùng của anh.
Mặt cô đỏ bừng, vội vàng ngồi dậy, luống cuống muốn lau đi vết son môi trên khuôn mặt tuấn tú của anh, nhưng tóc cô lại vướng vào cúc áo ngủ của anh, mãi không gỡ ra được!
"Á!"
Kiều Tích kêu lên một tiếng đau đớn, da đầu nóng ran, đáy mắt ngấn lệ.
Càng giãy giụa, càng vướng chặt hơn.
Đôi môi đỏ mọng của cô cứ thế áp vào môi mỏng của người đàn ông, hôn hết lần này đến lần khác.
Nếu bị người nhà họ Hoắc nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ nghĩ cô to gan lớn mật, ngay cả người thực vật cũng không tha!
"Xin lỗi, tôi cũng không còn cách nào khác." Kiều Tích nhìn người đàn ông nhắm chặt mắt, nhỏ giọng nói.
Cô dạng hai chân ra, nhịn đau ngồi lên người anh, hai tay kéo cổ áo ngủ của anh.
Xoẹt một tiếng.
Chiếc áo ngủ bằng vải cotton bị xé rách một mảng lớn, cúc áo rơi ra.
Phù, cuối cùng cũng gỡ được rồi.
Kiều Tích cúi đầu xuống.
Người đàn ông nằm trên giường bệnh, từ từ mở mắt.
Đôi mắt sâu thẳm tràn ngập vẻ lạnh lùng vô hạn, nhìn cô chằm chằm.
Chiếc áo ngủ rách lộ ra yết hầu gợi cảm cùng l*иg ngực rắn chắc của anh.
Một bộ dạng như vừa bị cưỡng bức.
Kiều Tích sợ hãi sững sờ, hai chân đang kẹp trên người anh cũng bất động.
"Ưʍ..."
Người đàn ông phát ra một tiếng rên ɾỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




