Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong lòng anh, trời đã sáng từ lâu.
Tôi thấy anh tỉnh lại thì dịu dàng cười chào buổi sáng, anh liền cúi đầu hôn lên trán tôi.
“Chào buổi sáng, con tiểu yêu của tôi.”
Tôi và anh đều không nhắc đến nguyên nhân khiến tối qua điên cuồng như thế, tôi là nhân nỗi ưu phiền kia mà muốn trút lòng, còn anh thì sao?
“Hôm nay có học không?” Anh hỏi, “Tôi đưa em đi.”
“Vâng.” Tôi cười, “Tối nay anh có đến không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



