Có thể cân được hay không, thật ra trong lòng tôi còn chưa biết rõ. Nhưng có một điều tôi biết rất rõ đó là lần thi hát này, tôi phải phát huy tốt hơn lần trước, dù cho không thể tỏa sáng thì đối với tôi mà nói cũng không còn gì tiếc nuối nữa rồi.
Chính vào lúc tôi và Phạm Huyên nói chuyện, An Thụy Đan cũng vừa hát xong, cả hội trường vỗ tay như sấm dậy.
Tiếng vỗ tay này không hề có chút liên quan đến nhân phẩm của cô ấy, chỉ là vì cô ấy hát hay mà thôi.
Tôi buông tay Phạm Huyên ra cũng theo đó mà vỗ tay.
Tôi thấy lão đại trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi cũng vỗ tay theo, mọi người xung quanh đều tỏ vẻ ghen ghét thù địch, không hề động đậy.
Sau đó, An Thụy Đan lùi về phía sau cánh gà, lúc đi ngang qua, còn liếc xéo tôi một cái, dáng vẻ vô cùng khinh thường.
Có lẽ cảm thấy một cái nhìn còn chưa đủ, cô ta còn dứt khoát đưa ngón tay cái về phía tôi sau đó chỉ xuống dưới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



