"Ngốc à!" Anh vò vò đầu tôi: "Anh cũng không muốn đi, nhưng lại không muốn ngày mai em phát huy không tốt."
"Hử?" Tôi khó hiểu.
Anh nở nụ cười, trong đôi mắt hình như có hào quang vô hạn, tự tay vuốt ve khóe môi của tôi, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Lỡ hét to quá hư giọng thì phải làm sao?"
Trong nháy mắt đó, nội tâm như có hàng vạn con cừu đang lao nhanh qua.
Cặn bã! Mặt người dạ thú! Cả ngày suy nghĩ gì thế nhỉ?
"Không phải anh nói có thể không làm mà! Trước kia là ai nói, không nhất định mỗi lần gặp gỡ đều phải xx."
"Em cảm thấy anh nhịn được sao?" Anh hỏi lại, mang theo chút ý trách móc, cứ như tôi không hiểu anh vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



