Một câu không thể lộ ra ngoài ánh sáng, tôi có thể cảm giác được, anh ôm tôi càng chặt.
Đêm hôm đó, anh không ở lại, anh nói còn có chuyện, chỉ là đi ngang qua nơi này, ngẩng đầu nhìn một chút, trông thấy trong nhà có đèn thì đến thăm tôi.
Tôi kiên trì cho anh một cái chìa khoá, tôi nói, sau này lúc đến, cứ trực tiếp mở cửa. Nếu không, tôi nghe thấy tiếng đập cửa, sẽ sợ hãi.
“Em không sợ anh đến lúc nửa đêm, chui vào ổ chăn của em sao?”
“Em biết chỉ có anh có chìa khoá, đương nhiên sẽ không sợ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



