Tôi tin tưởng lý do thứ nhất không phải lý do chính, cái thứ hai mới đúng.
Anh muốn tránh.
Hoặc là, anh có lui tới với lãnh đạo trường học chúng tôi, không muốn bị người thấy; cũng hoặc là, anh có "tiền nhiệm" ở trường học của chúng tôi, không muốn đụng tới...
"Buổi tối muốn ăn gì?" Theo thường lệ anh hỏi, rất tùy ý.
"Anh không phải biết rõ rồi sao còn hỏi? Đương nhiên là anh." Tôi dùng giọng uốn éo nói.
Anh im lặng trong nháy mắt: "Anh nói này, Tiểu Như, em dù gì cũng là một cô gái, có thể dè đặt một chút hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



