Ô tô xuyên qua dòng xe, bên trong xe rất yên tĩnh, tôi và anh ấy đều không nói gì.
Qua hồi lâu, tôi mới lên tiếng: “Bốn người chết, trong đó có một người ở bên cạnh nhà em. Em nhìn thấy thi thể của cô ấy rồi. Khi cảnh sát khiêng xuống, mảnh vải trắng đang đắp trên người cô ấy tuột xuống một đoạn.”
“Cô ấy bị người ta bóp chết… Em lần đầu tiên nhìn thấy người chết… Thật đáng sợ…”
“Trên báo viết, tất cả người chết đều là những cô gái… Anh Trác, anh biết không, em suýt chút nữa thì…”
Giọng nói của tôi bắt đầu run run, anh ấy giơ một tay ra, đặt lên trên mu bàn tay tôi, vỗ nhẹ nhàng: “Không sao, không sao cả, em không phải là ổn rồi sao?”
“Không!” Giọng nói của tôi đột nhiên cất cao: “Thật sự chỉ thiếu một chút nữa thôi, anh biết không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



