“Vậy thì… có chút đáng tiếc.” Mặc dù anh đang cười, nhưng tôi vẫn cảm thấy giọng nói của anh có chút lạnh nhạt: “Thế hẹn hôm khác vậy.”
“Không không! Em có thể từ chối bọn họ!” Tôi vội vàng thể hiện sự trung thành.
Nói nhảm, giữa ông chủ Trác và bạn cùng phòng có sự lựa chọn sao?
Không nói đến tình cảm chẳng thể nói rõ mà tôi dành cho ông chủ Trác, hiện giờ anh còn là cơm áo cha mẹ của tôi, học phí, sinh hoạt phí, còn cả công việc tốt sau này của tôi cũng đều phải dựa vào anh!
Còn bạn cùng phòng thì đơn giản hơn nhiều, cũng chỉ là người ở chung một phòng trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Trước kia bọn họ còn xem thường tôi nữa!
Nếu không phải tôi giỏi uy hiếp họ, ai biết được giờ tôi là tình cảnh gì!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



