Trong nháy mắt, lòng tôi tự nhiên co rút lại.
Phản ứng đầu tiên của tôi là bọn họ định bao vây tấn công tôi, bọn họ có năm người, tôi chỉ một mình, trừ phi tôi bất chấp hậu quả phản kích bằng bất cứ giá nào, nếu không chắc chắn tôi không đánh lại bọn họ.
Nhưng không ngờ, trưởng phòng lên tiếng, nội dung lại là: “Khương Kha, chúng ta hòa giải đi!”
Tôi như kinh ngạc nhìn cô ta, trong lòng nghĩ: ồ, thì ra không phải đánh hội đồng.
Cũng không biết là cái nhìn đó của tôi bị bọn họ hiểu thành cái gì, tôi thấy trưởng phòng cắn cắn môi dưới, có chút căng thẳng, có chút không cam lòng, có chút bực bội: “Trước đây chúng tôi không đúng, không nên châm chọc cậu… Mong cậu đừng để trong lòng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



