Tôi vội vàng lùi về phía sau, tôi rất sợ hãi.
Người này không phải người phụ nữ đó, hắn ta cao hơn bà già đó rất nhiều, tôi va vào người hắn mà hắn không hề loạng choạng.
Đó là một người đàn ông, là người thứ hai tôi gặp ở nơi này.
Là kẻ đã bắt cóc tôi ngày hôm đó sao?
Tôi không nhìn thấy nhưng tôi có thể nghe thấy, tôi có thể cảm nhận, đối với hắn ta tôi chẳng qua cũng chỉ như là cái bàn cái ghế vô tri vô giác.
“Anh là ai?” Tôi thấp giọng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



