“Anh có hân hạnh này không?”
AnhTrác đã đến trước mặt tôi, một tay giơ ra biểu thị ý mời.
Anh cười dịu dàng nhìn tôi, đợi tôi trả lời.
Tôi nhìn anh, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn. Màn đánh ghen trong tưởng tượng đâu? Cái bạt tai, hắt axit trong tưởng tượng đâu? Con chuột cống bên đường bị người người đánh mắng trong tưởng tượng đâu?
“Em không nằm mơ đấy chứ?” Tôi nhìn anh, thì thầm.
“Không phải mơ, là tôi mời em nhảy mở màn.” Tay anh vẫn giơ lên giữa chừng, “Em mặc thế này, chẳng phải là vì muốn nhảy với tôi một bài hay sao?”
Bây giờ tôi mới nhớ ra, mấy hôm trước tôi từng hỏi anh, trong bữa tiệc, tôi có cơ hội được nhảy với anh không. Tôi còn chỉ chiếc váy này, nói đây là chiếc váy lộng lẫy nhất của tôi, nếu không được nhảy cùng anh thì thật quá đáng tiếc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



