Tôi đã đoán rất nhiều khả năng, bao gồm cả việc phải chăng anh định đưa tôi lên làm vợ chính thức? Phải chăng anh định ly hôn?
Hoặc có lẽ, chỉ bởi vì không cùng thành phố, anh không để ý.
Dù sao thì, anh Thời cũng biết. Vị anh Thời kia là anh hai của anh. Người nhà anh đã biết rồi, vì vậy chẳng sao cả...
Tôi cũng từng thử hỏi anh, anh chỉ mỉm cười hôn tôi, hỏi tôi hy vọng đáp án thế nào?
Tôi không lên tiếng. Tôi đương nhiên hy vọng anh cưới tôi, nhưng mong ước thế này có phải quá hão huyền không?
Có đôi lúc, hy vọng càng nhiều thì thất vọng sẽ càng nhiều. Tôi tình nguyện sống cả đời thế này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



