Người đó à... tôi lại nói anh ta là tên ngốc trước mặt anh Trác.
“Sao anh biết?” Tôi hỏi anh Trác.
“Mỗi một thành phố đều có vài người có tiếng tăm, Lâm Thiếu Phong là một người như thế. Tên tuổi Lâm Thiếu rất nổi tiếng ở thành phố này, bất kể là ở quan trường hay là thương trường, không ai là không biết anh ta.” Anh Trác nói.
Nhân viên phục vụ thấy có người giải thích cho tôi rồi thì đương nhiên cũng nhẹ nhõm. Đợi anh Trác nói xong, cô ta mới tiếp tục: “Ông Trác, cô Trác, xin hỏi hai vị bao giờ tiện để gặp khách?”
Tôi rất muốn nói là không tiện. Cái tên ngốc đó, cướp đồ của anh Trác, tôi chẳng hề muốn nhìn thấy anh ta! Nhưng, anh Trác nói tên ngốc đó có vẻ rất giỏi, có lẽ anh ta có lợi cho chúng tôi!
Anh Trác thường nói: con người chính là nguồn tiền, quen biết thêm một người giỏi thì chẳng hề xấu cho chúng ta.
Tôi nhìn anh Trác, anh Trác cười: “Sáng nay rảnh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



