Sau đó, quần áo từng cái một rơi xuống, quần cũng không còn nữa, bây giờ đã không thể suy nghĩ gì thêm nữa.
Tóm lại, tình cảm và dục vọng hoàn toàn không thể khống chế được.
Tôi không biết anh vốn định ăn tôi trong phòng làm việc hay là lúc đầu chỉ định ăn chút “điểm tâm”, sau đó không kiềm chế được nên...
Lúc chúng tôi về đến nhà đã là rạng sáng.
“Như à? Em đã ăn no chưa?” Anh lái xe, nhếch miệng cười.
“Hình như là chỉ có anh đang ăn mà?” Tôi không phục.
“Ồ? Cuối cùng thì ai ăn ai đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



