Lời anh nói khiến tôi giật mình.
Đúng vậy, từ trước tới nay tôi chưa từng nghĩ tới mấy vấn đề này, tôi chỉ nghĩ làm sao để bản thân được vui vẻ, làm sao được tùy ý sống dưới đôi cánh của anh.
Trong lòng tôi, anh thật sự rất mạnh, mạnh đến nỗi không chỉ có thể ngăn gió chặn mưa cho tôi, mà còn có thể quét bay tất cả những người làm hại tôi ra khỏi thế giới của tôi.
Tôi không nghĩ được rằng anh cũng là người bình thường, cho dù đứng trên đỉnh chuỗi thực vật, thì cũng cần phải chú ý đến mọi mặt, duy trì, giữ vững sự cân bằng.
“Em xin lỗi.” Tôi lại xin lỗi một lần nữa.
“Em nghĩ em đã hiểu rồi. Nhưng...” Tôi ngừng một lúc rồi nói tiếp.
“Bây giờ cô ta sẽ không báo thù nữa chứ? Cô ta nhất định sẽ hận em hơn trước kia nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



