Tôi đang nhìn chính mình trong chiếc gương phía đối diện.
Mặt mộc, không chút son phấn.
Nhưng sắc mặt cũng không khó coi như tưởng tượng.
Tôi nghĩ, chắc là sau khi trải qua chuyện lần trước, sức chịu đựng của tôi đã tăng lên, khẽ nhắm mắt lại, tôi nghĩ tới lời anh Trác nói, chỉ là chuyện nhỏ.
Cuộc sống của con người, có người mãnh liệt như sóng tràn bờ, có người lại phóng khoáng không gò bò, có người sống cả đời thăng trầm, có người lại tầm thường không có chí tiến thủ... Mà tôi, chỉ mới gặp phải một sự khó khăn nhỏ, giống như một gợn sóng giữa biển cả mênh mông.
Tôi không rơi một rọt nước mắt nào, cứ vậy mà đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



