Ra bến xe vừa hay gặp được chuyến xe lúc 5:30.
Vì là cuối tuần, không ít người vào lên huyện đi chợ, lúc này mọi người trở về, khi lên xe không có chỗ ngồi, chỉ có thể đứng đó ôm hai cái túi trước ngực.
Trong túi xách có gần 54 triệu, còn có gần hai triệu trong túi xách của tôi, còn lại đều được đựng trong phong bì, tôi phải ôm vào trong lòng, để chúng trong tầm nhìn của tôi, tôi mới có thể yên tâm.
Xe bus rời đi từ bến, tôi nhìn qua cửa kính thấy xe của anh Trác dừng làn đường của xe bus, anh đứng dựa vào thân xe, lơ đãng nhìn quanh, vừa hay nhìn thấy tôi.
Trong lòng tôi có một sự yên tâm khó diễn tả thành lời, còn có cả sự chua xót...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



