"Làm sao mà biết được chứ?" Tôi lơ đễnh, "Trước khi ở bên anh, những nhãn hiệu này, em còn chẳng biết cái nào, nói gì là bọn họ."
"Bọn em sống ở thị trấn, vậy nên toàn bộ những đồ mua ngoài cửa hàng đều là hàng không chính hãng, ngay cả một gian hàng đồ hiệu cũng không có." Tôi nói, "Cho dù em có cởi quần áo ra, đặt trước mặt bọn họ, bọn họ cũng không biết đâu."
Anh gật đầu, cũng coi như yên tâm hơn.
Từ thành phố A về huyện tôi, chúng tôi nghỉ giữa đường hai lần, mua một ít hoa quả, còn mua hai túi bắp ngô nướng.
Ngô nướng cả bên ngoài, chỉ hơi cháy xém, không thêm bất kì một gia vị nào nhưng lại cực kỳ thơm.
Tôi muốn anh Trác có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn, nên chạy đi nói chuyện với người bán ngô, giả vờ như rất có hứng thú với ngô nướng, còn ngồi bên cạnh giúp họ nướng ngô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



