Lần này về nhà không giống như lần trước, lần trước là vào dịp năm mới, phải cùng người thân đón Tết, dù thế nào cũng phải ở lại một thời gian. Còn lần này chỉ là để đưa tiền, mang tiền tới, lấy được biên lai là có thể đi ngay.
Nói thực, nếu không phải vì tờ biên lai, tôi thật không muốn đi chút nào, đem tiền giao cho bọn họ là được rồi.
"Anh Trác, em đặt vé tàu hoả được không? Chỗ nhà em không có máy bay, lần này để anh thiệt thòi rồi." Tôi nói.
"Ngồi tàu hoả thì thiệt thòi gì chứ? Anh cười nói, "Tôi cũng có phải là người chưa từng chịu khổ đâu."
"Cũng phải, công ty mình là do anh sáng lập, những năm tháng đó anh đã phải chịu không ít khổ cực." Tôi cười rồi tiếp lời.
"Sau khi công ty lớn mạnh, anh đi bất cứ nơi nào cũng đều ngồi tàu hoả, còn là ghế cứng, tiết kiệm tiền mà! Vé máy bay ngày đó, giá cả không giống như bây giờ, không phải người bình thường có thể đi được." Anh nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



