"Khương Kha, cô đang khóc à?" Trưởng phòng hỏi.
"Không có." Tôi đưa tay lau mặt mình một cái, toàn là nước mắt.
"Không cần lo lắng, cây ngay không sợ chết đứng." Trưởng phòng nói, "Bất luận là thời gian cô thực tập hay là sau khi nhậm chức, tất cả những việc cô làm, cả phòng đều biết. Email này rõ ràng là vu oan giá họa, không phải bận tâm."
Tôi “ừm” một tiếng, ánh mắt rơi trên đầu ngón tay như cũ.
Ngón tay ướt nước, tôi nghĩ, không biết từ bao giờ tôi lại trở nên mềm yếu như thế, không phải chỉ là một email vu oan thôi sao? Có là gì đâu chứ?
Con người một khi còn sống trên đời này, tuyệt đối sẽ không chỉ có một hai chuyện oan ức như vậy, email này của đối phương có thể nói là không có bằng chứng, tất cả đều là suy đoán, chỉ sợ miệng lưỡi của người đời mà thôi.
Nếu đối phương thật sự muốn tìm hiểu, sẽ rất dễ dàng tìm ra người đàn ông bên cạnh tôi là người nào, thậm chí còn có thể moi ra cả việc tôi từng làm tại hộp đêm…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



