Từ chân núi thẳng lên, trên đỉnh núi có một tòa miếu ngói đỏ tường vàng.
Ngôi miếu này không lớn, hương khói cũng không vượng, chỉ lưa thưa mấy nén nhang lập lòe trong gió núi.
Tôi đi vào, không gian u ám. Tôi nhìn thấy tượng phật trên cao, ngài hạ mắt nhìn xuống chúng sinh, mặt mày hiền hậu.
Tôi nhớ tới đoạn hội thoại trong phim “Thất Nguyệt và An Sinh”, chuyện gì các ngài cũng biết. Vậy chắc hẳn các ngài cũng biết tôi vô cùng, vô cùng yêu anh Trác.
Tôi cảm thấy hổ thẹn, nhưng vẫn ích kỷ cầu xin một chút tình cảm không thuộc về mình kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



