Tôi đã đứng dậy, vì “bức vách có tai”, không dám dùng âm lượng bình thường để nói chuyện, chỉ có thể chỉ chỉ vào phía đối điện, ý tứ rất rõ ràng: Tôi vẫn sẽ ngồi phía đối diện thì hơn.
Trác Hàng nhấc hai tay len, tỏ ý đầu hàng, mở miệng, không phát ra âm thanh nói: “ Tôi đảm bảo sẽ không đụng vào cậu.”
Sau đó làm một động tác tay ra hiệu “ Mời”, vẫn chỉ vào chỗ bên cạnh cậu ấy.
Ý tứ rất rõ ràng, bảo tôi tiếp tục ngồi bên cạnh cậu.
Tôi do dự một hồi, muốn ngồi ở đối diện thì bên cạnh nói gì sẽ không nghe rõ, thế là lại tiếp tục ngồi sang bên đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



