Ở cùng với Trác tiên sinh, tôi chưa bao giờ cảm thấy bị uất ức.
Thân phận của tôi như vậy, lần trước ngồi xe anh từ công ty, tôi đã nghĩ đến việc ngồi ghế sau.
Tôi cười nói cảm ơn với thư ký Tống, nhận lấy chìa khóa xe từ tay anh ta, chờ thư ký Tống đi được một đoạn, tôi liền bấm nút khóa cửa xe.
Ngay sau đó, tôi thấy thư ký Tống quay đầu lại cười với tôi.
Kính cửa sổ của chiếc xe này là loại nhìn từ trong ra thì được còn ở ngoài thì tuyệt đối không nhìn thấy bên trong, anh ta hẳn là không nhìn thấy tôi, chỉ hưởng về vị trí của tôi mà cười.
Tôi nghĩ rằng anh ta hẳn là đang khen ngợi hành động của tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



