“Cô làm sao vậy?” Anh ta vội vàng đưa cho tôi tờ giấy, ngay lập tức, khuôn mặt anh ta tối sầm lại, “Khương Kha, những lời nói nói buồn cười đến thế sao? Cô không cần đến mức đó chứ?”
“Xin lỗi.” Hai tay tôi làm động tác đầu hàng, vội vàng nói, “Lỗi của tôi, anh dọa chết tôi mất! Tôi không ngờ rằng anh lại thay đổi như thế.”
Anh ta bày ra khuôn mặt bất lực.
“Thật đấy, chính là ấn tượng trước kia anh để lại cho tôi, anh ghét tôi như vậy, tôi không nghĩ rằng anh sẽ nói câu đó.” Tôi nói, “Nhưng mà, tôi và bạn trai chắc sẽ không chia tay đâu, chúng tôi sẽ kết hôn, hai bên bố mẹ đều đã gặp nhau rồi, cũng không có ý kiến gì cả.”
“Anh ta làm nghề gì? Đẹp trai hơn tôi hay có năng lực hơn tôi?” Anh ta hỏi.
“Không phải đã nói là sẽ không nghe ngóng chuyện của tôi sao?” Tôi hỏi, “Tôi gọi cho anh một miếng Pizza khác thì hơn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



