Tôi rất muốn hỏi Trác tiên sinh đã phải trả giá những gì, nhưng Trác tiên sinh rõ ràng không muốn nói nhiều.
“Lúc nào em muốn học lái xe, nói với tôi một tiếng.” Trác tiên sinh nói, “Đợi biết lái rồi, tôi tặng cho em một chiếc xe.”
Tôi kinh ngạc: “Vừa rồi không phải muốn tặng em một căn nhà sao?”
“Cái đó không tính.” Anh ấy nói.
Tôi không hiểu, một căn nhà tại sao lại không tính là tặng.
Anh không để tôi kịp nghi ngờ, đã trả lời tôi: “Căn nhà đó tôi cần, nếu nói là quà tặng, thì không được chân thành lắm.”
Tôi cười: “Em thực sự may mắn, gần người có tiền như anh, tài giỏi khí chất đẹp trai.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



