Vì quê tôi ở dưới huyện nên tôi phải ngồi tàu hỏa từ thành phố A về đến thị trấn, rồi lại từ thị trấn bắt xe bus về nhà.
Thời tiết đã vào đông, chẳng mấy mà lại đến tết, nhưng cũng chưa đến xuân vận, vì thế mà người ngồi tàu về quê khá đông nhưng chưa đến mức phải chen lấn.
Lúc về đến thị trấn, những người cùng xuống tàu với tôi một phần ba số đó đều là sinh viên, còn gặp một vài người quen.
Sau khi chào hỏi xong, liền cùng nhau ra ngoài.
Rất nhanh đã ra đến cửa của ga tàu, những phụ huynh đang đứng chờ ở cửa, nhìn thấy con của mình liền nhanh chóng đến đón. Tôi cũng tạm biệt với mấy người quen, rồi tiếp tục đi đến trạm xe bus đối diện bắt xe về nhà.
Từ lúc nhập học hồi năm nhất, người nhà tôi chẳng có ai đưa tôi đi, vậy nên không có người đến đón cũng là điều đương nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



