Trác Nguy...
Tôi chợt ngẩng phắt lên, gần như hoảng loạn nhìn ông ta.
"Sao? Ngạc nhiên lắm à?" Ông ta dường như lại thêm phần hứng thú, ánh mắt liếc qua Vân San San, "Có bạn ở đây nên sợ bị người ta biết à?"
Đương nhiên không phải, chỉ riêng quan hệ của cô ta với giám đốc Hồ thì tôi với cô ta cùng lắm là ngang nhau. Chỉ cần không phải thâm cừu đại hận thì ai lại nói ra ngoài.
Tôi lo lắng là vì Trác Nguy.
Nếu kẻ ngồi trước mắt đây đã biết thì người nhà của anh có phải cũng sẽ biết không? Tôi sợ sự tồn tại của tôi đem đến phiền phức cho anh, cũng sợ vợ anh tìm đến dạy dỗ tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



