Bọn họ cũng không biết người đàn ông mà Lâm Tiêu Sanh dây dưa là Văn Trạch Tân.
Trần Y quay đầu, mắt nhìn ra phía dây leo ngoài sân.
Có lẽ thử bồi đắp hôn nhân một chút cũng tốt.
*
Ở nhà cùng Liêu Tịch đến hơn ba giờ chiều, Trần Y mới đứng dậy quay về nhà. Khi ra đến cửa, Trần Ương “Ai” một tiếng: “Chị, chị không để xe lại à?”
Trần Y quay đầu lại, nhìn Trần Ương đang đứng cười ở cạnh cửa, Trần Y dừng lại đưa chìa khoá xe cho cô ta: “Đưa chị đi Quốc Mậu.”
Trần Ương đạt được mục đích thì lập tức cầm lấy chìa khóa xe, hớn hở ngồi vào ghế lái. Trần Y ngồi ghế phụ, vừa đeo đai an toàn lên thì nói: “Khi bố chị trở về thì nói với ông là chiếc xe này đưa ông lái.”
Trần Ương vuốt tay lái, nói: “Được.”
Trần Y không quan tâm tới phản ứng của Trần Ương, mà nhìn ra cảnh sắc ngoài xe. Đường đến Quốc Mậu lại hơi tắc đường, Trần Ương oán giận vài câu: “Chỗ này ngày nào cũng tắc, bên chỗ chúng ta vẫn tốt hơn, trước giờ chẳng bao giờ tắc đường.”
Hoàn cảnh bên chỗ biệt thự nhà họ Trần như thế chẳng lẽ còn tắc à, Quốc Mậu vì ở chỗ phồn hoa như vậy nên mới tắc xe. Trần Ương nhìn dáng người Trần Y, ngắt lời: “Chị vẫn học Yoga à?”
“Vẫn học.”
Giọng Trần Ương có hơi ghen tị: “Đổi thành giáo viên Yoga bên Quốc Mậu chắc hẳn đắt lắm nhỉ?”
Trần Y nhìn Trần Ương, cũng không trả lời. Giáo viên Yoga bên này là do Văn Trạch Tân đặt từ trước, không biết tốn bao nhiêu tiền nhưng toàn trực tiếp quẹt thẻ trả tiền.
Trước khi kết hôn thì cô tự tiêu tiền của mình, sau khi kết hôn thì tự nhiên có Văn Trạch Tân sắp xếp.
Nghĩ đến đây, Trần Y nhớ tới vị Lâm tiểu thư kia, cô ta cũng học Yoga ở phòng tập này. Cô cầm điện thoại di động, trong đầu nghĩ tới mấy lời mẹ cô nói hôm nay, thêm cả hình ảnh anh tắt điện thoại của Lâm Tiêu Sanh tối qua.
Thân ở trong vòng tròn thế gia này, lựa chọn liên hôn có nghĩa là từ bỏ tình yêu. Mà may mắn là ngoài mối liên hôn này ra, cô còn có thể nhón một chân vào biên giới của tình yêu, tình cảm của cô dành cho Văn Trạch Tân là thật.
Nếu không thể nào chạy thoát, chi bằng nghe theo lời mẹ cô, bồi đắp thật tốt.
Đi vào gara dưới phòng tập, Trần Y lái chiếc xe Cadillac tối qua đỗ lại đây để đi về. Lúc Trần Y về tới nhà, chị Lệ đang quét dọn vệ sinh, nhìn thấy cô thì cười nói: “Phu nhân đã về rồi.”
Năm giây sau, đầu bên kia nhận điện thoại, giọng nói người đàn ông có chút nhàn nhạt: “Ừm?”
Trong lòng Trần Y nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Chiều anh có về ăn cơm không?”
Đầu dây bên kia đang có người nói chuyện bằng tiếng Anh, tốc độ nói rất nhanh. Trần Y nghe được vài giây, đột nhiên phát hiện cuộc gọi hiện tại không phải lúc, đầu bên kia của anh đang bàn về thương vụ hợp tác.
Cô dừng lại, nói: “Em gửi tin nhắn Wechat…”
“Có về, sáu giờ rưỡi.” Văn Trạch Tân ngắt lời cô, nói xong thời gian thì cúp điện thoại.
Trần Y nhìn cuộc gọi bị ngắt trên màn hình, vuốt vuốt tóc rồi ngẩng đầu lên cười cười. Cô bỏ di động xuống, sửa sang lại cổ áo rồi đi vào phòng bếp. Chị Lệ đang quét dọn trong phòng khách nhìn thấy bóng dáng cô thì cười.
Tầm sáu giờ hơn, Trần Y đang xào món ăn cuối cùng ở trong bếp.
Chị Lệ hỗ trợ sắp xếp bàn ăn, vừa nhìn ra bên ngoài cửa kín. Sắc trời đã tối đen, đèn đường sáng lên, trong tiểu khu có chút yên tĩnh, thỉnh thoảng cũng chỉ có vài chiếc xe đi ngang qua cửa.
Lúc này, một chiếc xe Porsche màu đen chậm rãi lái vào gara.
Chị Lệ thấy thế thì thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Chỉ chốc lát sau, cửa thang máy mở ra, Văn Trạch Tân đút một tay trong túi, bước ra từ trong thang máy. Anh cởi áo khoác đưa cho chị Lệ, cúi đầu cởi nút tay áo, mắt đào hoa liếc nhìn về phía phòng bếp, nhìn thấy người phụ nữ đang đứng ở bên cạnh kệ bếp. Anh đi vào thờ ơ liếc nhìn chị Lệ một cái.
Chị Lệ treo áo khoác lên giá, sau đó nhanh chóng rời đi.
Văn Trạch Tân đi vào phòng bếp, đứng ở cửa nhìn Trần Y đang bận rộn ở phía bên kia. Tóc của cô buộc lên có hơi lộn xộn, chiếc váy màu đen bó sát vào dáng người lả lướt quyến rũ.
Anh đi tới, ôm eo cô từ phía sau
“Làm món gì ngon thế? Hả?”
Ừm, thích hợp làm kẻ ngốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)